Phần II
- Chính là ngươi! Ngươi, ngươi là ai?
Tên thủ vệ Hắc Miêu đau đớn kêu lên.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu còn chưa kịp lên tiếng thì Y Liên chắn trước người hắn:
- Là ta nói đấy, có bản lĩnh thì cứ xông lên, đừng làm khó huynh ấy.
Một tên thủ vệ Hắc Miêu khác dâm đãng nói:
- Đây là tiểu ca ca của ngươi sao? Trông mắt la mày liếm thế! Tiểu a muội à, nhìn muội như hoa như ngọc, ta để muội chiếm chút tiện nghi nhé! Chỉ cần muội gọi ta mười tiếng hảo ca ca, ta sẽ tha cho hắn!
- Gọi con mẹ ngươi!
Lâm Vãn Vinh nghe thế bùng lửa giận, thuận thế tăng thêm sức mạnh, rắc một tiếng, tên Hắc Miêu kia rú lên, xương tay bị bẻ gẫy. Hắn vừa động thủ, khí thế bức người, mấy tên Hắc Miêu còn lại trợn mắt há mồm, không dám thở lớn.
- Hôm nay nể mặt Y Liên, tha cho cái mạng chó của các ngươi!
Ánh mắt Lâm Vãn Vinh lạnh tanh, sát khí lẫm liệt chớp mắt ngập tràn bốn phía:
- Về nói với Trát Quả Trát Long, ác giả ắt có ác báo, bảo chúng rửa sạch cổ đợi người ta chém đi! Xéo!
Uy nghiêm của hắn là do chiến trường rèn nên, hai tay nhuốm không biết bao nhiêu máu tanh, một khi nổi giận quỷ thần còn phải sợ. Mấy tên Hắc Miêu bị gã giận dữ quát nạt, tức thì toàn thân phát run, cúi đầu lủi mất.
“Một vùng Tự Châu non xanh nước biếc, ấy thế mà bị lũ người này làm thành nơi tối tăm rối loạn, không trừng trị đám này thích đáng, ta sẽ viết ngược chữ Lâm lại!” Hắn giận lên mặt đen như than, tay bóp chặt không nói lời nào, giận dữ thở mạnh từng hơi.
Hồi lâu mới quay người lại, đang lấy làm lạ tại sao Y Liên lại yên lặng như vậy, chỉ thấy ánh mắt thiếu nữ đó nhìn gã như ngây dại.
- Sao thế?
Hắn đưa tay ra xua xua trước mặt Y Liên:
- Nhìn chằm chằm ta làm gì?
- A Lâm ca, dáng vẻ vừa rồi thật...
Y Liên thì thầm.
- Thế sao?
Hắn xoa xoa mặt, trơ trẽn nói:
- Thật ra ta luôn cảm thấy khi mình nổi giận còn đẹp trai hơn khi cười, không ngờ hôm nay phong độ quá mực làm muội sợ.
- Không phải thế!
Y Liên lắc đầu thủ thỉ:
- Muội thích nhìn huynh lúc thì giống người xấu, nổi giận lên lại giống người tốt!
Lâm Vãn Vinh ngẩn ra, rồi ôm bụng cười lớn: “Nha đầu này tổng kết thật là hay!”
- Muội nói không đúng sao?
Y Liên vội hỏi.
- Đúng, quá đúng!
Hắn gật đầu:
- Không còn điều gì sâu sắc hơn nữa! Đôi khi ta cũng không rõ rằng mình là người xấu hay người tốt.
- Nhưng muội biết!
Y Liên đắm đuối nhìn hắn, mắt hấp háy, mặt giống như xoa một lớp phấn, che miệng cười khẽ:
- Vừa rồi tên mê đa Hắc Miêu kia nói huynh mắt la mày liếm đấy, hi hi!
“Ta vốn chẳng phải là thứ tốt đẹp gì mà!” Hắn cười tự giễu cợt bản thân. Còn chưa nói gì, chợt nghe phía trước tiếng pháo vang lên. Trong khói pháo nồng, An Bích Như tay cầm một chiếc xẻng buộc dây hồng, trồng một cây con màu xanh bên rào hào, Hàn trưởng lão, Nhiếp đại nhân, Trát Quả đứng sau lưng nàng nhất tề vỗ tay, tức thì chiêng trống rộn rã, tất cả người Miêu đều hớn hở, tưng bừng hò hét.