Hát cả một buổi tối? Nhìn đôi môi đã có chút khô cứng của Y Liên, hắn bị dọa cho giật nảy mình, vội vã nhét ống nước vào tay thiếu nữ:
- Mau, mau uống chút nước!
Y Liên dạ một tiếng, nhấp vài ngụm nước trong, nhìn hắn nở nụ cười ngọt ngào.
Lâm Vãn Vinh nặng nề nói:
- Y Liên, hát ca thì được, nhưng không thể cứ hát chẳng dừng như vậy. Mệt rồi thì nhất định phải nghỉ ngơi!
- A Lâm ca. Muội không mệt đâu!
Thiếu nữ cúi đầu xuống, nhỏ nhẹ:
- Đêm nay người nhiều, nếu muội không hát lên, chỉ sợ huynh không tìm được bọn muội!
Tìm thì khẳng định là tìm được, chỉ là phải phí chút sức lực, a Lâm ca thở dài một tiếng, kéo tay nàng:
- Được rồi, hôm nay là ngoại lệ, lần sau không được như vậy nữa!
- Vâng!
Y Liên gật đầu một cái thật mạnh, mỉm cười đưa tay ra chỉ:
- A Lâm ca, huynh xem! Trại của chúng ta ở bên đó!
Thuận theo phương hướng ngón tay nàng chỉ, các chàng trai cô gái của Ánh Nguyệt ổ đều đang hướng về phía hắn vẫy tay, gọi bọn họ mau trở về.
Mới kéo tay Y Liên đi được hai bước, các mễ đa xung quanh đã vây quanh họ, bô bô hét lớn, có người còn thẳng thắn hát tình ca ra luôn, căn bản không nguyện ý để nàng đi. Lâm Vãn Vinh nhe răng trợn mắt, mỉm cười nói:
- Y Liên, đây đều là những người sùng bái muội a! Thật nhiều tiểu tử đẹp trai, thế nào, có nhìn trúng ai không? A Lâm ca giúp muội giữ ải!
Thiếu nữ đỏ bừng mặt lên:
- Đâu có đâu! Huynh cứ giữ chặt ải của mình là được rồi!
Người ta đều nói Miêu nữ đa tình, nha đầu này thì lại rất hay thẹn thùng. Lâm Vãn Vinh cười lên ha hả, kéo nàng liều mạng chen ra khỏi đám người, nhếch nhác chạy đi.
Y Liên theo sau lưng hắn, nhấp nháy mắt nói:
- A Lâm ca, huynh giờ này mới trở về, có phải là đi lên Ngũ Liên phong không?
Lâm Vãn Vinh trợn tròn hai mắt:
- Muội, sao muội biết?!
- Kẻ ngốc cũng có thể đoán ra mà!
Y Liên khẽ hứ một tiếng, đột nhiên lại cười lên khúc khích:
- Thế nào, nhìn thấy Thánh cô mà huynh ngày nhớ đêm mong chưa?
Nàng không biết rõ sự tình, coi lời nói thật của a Lâm ca là giả, trong ngữ khí đa phần chứa vẻ trêu chọc, lòng Lâm Vãn Vinh lại sinh cảm khái, lặng lẽ lắc đầu.
Y Liên cười hì hì bảo:
- Việc này cũng chẳng có gì kì quái, huynh nhìn các mễ đa nơi này xem. Mười phần thì có chín muốn gặp Thánh cô, nếu đều có thể gặp thì liệu có được không?!
Ta và bọn họ lại giống nhau ư? Lâm Vãn Vinh mở miệng muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết bắt đầu nói từ đâu.
Y Liên thấy sắc mặt hắn có chút khó coi, cũng không nói nữa. Nàng cúi đầu khẽ hỏi:
- A Lâm ca, sơn ca mà mấy ngày nay muội dạy huynh, huynh học được bao nhiêu rồi?
Lâm Vãn Vinh xấu hổ đưa ra năm ngón tay, thiếu nữ nhìn mà vừa kinh ngạc vừa vui mừng:
- Năm mươi bài?! A Lâm ca, huynh thật giỏi a!
Hắn mồ hôi lạnh tuôn trào, gãi đầu gãi tai xoàn xoạt, bứt rứt một lúc mới nhỏ giọng khẽ đáp:
- Năm, năm bài!
Năm bài? Y Liên lén lè lè lưỡi. A Lâm ca này cái gì cũng thông minh, chỉ là học ca hát lại chậm một chút. Nàng cười khúc khích nói:
- Năm bài cũng không có gì, đây đều là tâm huyết của huynh! Đến Hoa Sơn tiết, huynh nhất định phải hát ra đấy nhé. Nếu không, vị sư phụ này thực quá mất mặt đó!
Lâm Vãn Vinh trời không sợ đất không sợ, da mặt dày như tường thành, cái gì cũng đều dám nói dám làm, duy chỉ có hát tình ca là lại không giỏi giang lắm, theo Y Liên học mấy ngày mà vẫn ngượng ngùng không dám hát ra, tại phương diện này đúng là kém cỏi đến đặc biệt. Y Liên bắt trúng được mạch của hắn nên mới nói ra lời này.
- Tận lực, sẽ tận lực!
Hắn cười đùa một câu cho qua chuyện, nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an, sư phụ tỉ tỉ thật sự có thể cùng ta hát tình ca sao? Con bà nó, thế này chẳng phải là muốn lấy mạng người ta ư?!
Trở về chỗ thanh niên nam nữ của Ánh Nguyệt ổ, mọi người mừng rỡ cổ vũ rào rào. Tất cả vây quanh đống lửa nghe hắn kể chuyện, lần này là chuyện đánh Đột Quyết. Đến cả Tứ Đức đã quen nghe hắn khoác lác mà cũng nghe đến say mê. Nói đến phần gay cấn, các nam nữ Miêu trại đều không cả dám thở mạnh, Y Liên thì càng nắm chặt cánh tay hắn mà bóp cho đỏ hồng lên mấy mảng.
Đến đêm khuya, vạn vật trở nên tĩnh lặng, mọi người đều nằm xuống đất và lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Phía ngoài thành trở nên tĩnh lặng, duy chỉ có những tiếng lửa cháy lốp bốp từ mấy đống lửa đang cháy bừng bừng khẽ khàng vang lên, phảng phất giống như những tiếng trống nhỏ ấm áp.
Một vầng trăng khuyết treo trên không trung, ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống mặt đất, rọi lên những khuôn mặt người. Thật là một khung cảnh lạnh lùng.
Hôm nay đã là mồng một tháng chín, cách thời gian Nguyệt Nha Nhi bị độc phát càng ngày càng gần, đến bây giờ vẫn còn chưa biết nàng đã trúng độc gì, rốt cuộc có giải được hay không. Trên người Lâm Vãn Vinh tựa như có mấy nghìn mấy vạn con kiến đang bò, làm sao có thể ngủ được!