Ngũ Liên phong núi cao đèo dốc, chẳng dễ leo lên, vậy mà đám người Trát Quả vẫn đi rất nhanh, xem ra cực kì quen thuộc địa hình nơi này. Đi được chừng nửa canh giờ, phía trước hiện ra một con đường đá cheo leo rất nhỏ hẹp, hai tráng hán Miêu tộc đứng canh phía trước, nhìn màu sắc sợi chỉ trên áo thì là người Bạch Miêu.
Đại đầu lĩnh Trát Quả tiến đến trước hai thủ vệ nọ, lớn tiếng nói:
- Xin hai vị a đệ thông báo một tiếng, nói Trát Quả cầu kiến Thánh cô!
Hai người Bạch Miêu canh đường khẽ lắc đầu:
- Mặt trời đã lặn, Thánh cô đã an giấc rồi, đầu lĩnh Trát Quả xin hãy về đi!
Trát Quả hừ một tiếng, một tráng hán trẻ tuổi sau lưng hắn dậm chân thình thịch như sấm:
- Mỗi ngày đều tới mà chẳng thấy bóng người đâu, nàng ta coi a ca của ta là cái gì? Hai tên chó canh cửa các ngươi, trở về nói với Thánh cô, Miêu trại hiện nay đã chẳng phải là Miêu trại trước kia rồi, kêu nàng ta thông minh hơn một chút, hầu hạ a ca của chúng ta cho cẩn thận!
“Bốp!” Từ bên cạnh có một viên đá to bằng nắm đấm ném tới, không nghiêng không lệch, hung hăng đập ngay vào khóe miệng tráng hán nọ.
- Ai da!
Tráng hán kêu lên một tiếng thê thảm, khóe môi đã bị ném toác cả ra, máu tươi đầm đìa, lập tức rống lên như lợn bị chọc tiết.
- Trát Long…
Trát Quả kêu lên một tiếng, vội đỡ lấy hắn, tuốt sài đao ra, nhìn quanh bốn phía, tức giận rống lên:
- Ai? Ai ném a đệ ta, cút ra đây!
- Đầu lĩnh Trát Quả, uy phong lớn thật đó!
Một tiếng hừ lạnh truyền tới, từ con đường đá nhỏ hẹp kia có một trưởng lão Bạch Miêu đi ra, ông ta dáng người cao gầy, râu tóc bạc trắng, nhãn thần sắc bén như chim ưng, rất có khí thế.
Ánh mắt Trát Quả lóe lên, tựa hồ có chút sợ hãi nhìn trưởng lão Bạch Miêu đó, vội thu sài đao lại, cung kính nói:
- Nguyên lai là Hàn Nông a thúc, Trát Quả kính chào người!
- Không dám! Ngươi thì giỏi rồi, tung hoành khắp trăm dặm Miêu hương, có ai không sợ ngươi? Bây giờ hai huynh đệ ngươi đã dám tới Ngũ Liên phong này giở trò ngang ngược rồi!
Sắc mặt Trát Quả lộ vẻ khó coi, tựa như không dám phản bác, cúi đầu đáp:
- A thúc hiểu lầm rồi, Trát Quả tới đây chỉ là cầu kiến Thánh cô thôi! Người là trưởng lão đức cao vọng trọng nhất Miêu hương, ta và a đệ đều là do người trông coi trưởng thành, Ngũ Liên phong này là thánh địa của Miêu gia, bọn ta làm sao dám ở đây ngang ngược!
- Hừ.
Sắc mặt Hàn Nông đầy vẻ tức giận:
- Ngươi biết thì tốt! Năm đó đại đầu lĩnh trước khi lâm chung đã chỉ định Thánh cô kế vị. Bởi vì thánh cô không ở sơn trại, ta thân là đại trưởng lão, cùng các vị trưởng lão còn lại đều hết lòng để ngươi tạm thời thay chức. Vốn nghĩ ngươi có thể vì Miêu hương chúng ta mà tranh đấu, tạo phúc cho Miêu trại, nhưng hơn mười năm rồi, ngươi nhìn xem, trăm dặm Miêu hương này đã bị ngươi làm thành cái bộ dạng gì rồi? Phản kháng khắp nơi, dân chúng lầm than, ngươi có xứng với sự vai trò của đại đầu lĩnh, có xứng với mấy chục vạn hương thân Miêu gia chúng ta không? Cứ thế này tiếp, ngươi chính là tội nhân thiên cổ của Miêu gia chúng ta!
Trát Quả cúi đầu, một câu cũng chẳng nói. Mặt như gan heo.
Lâm Vãn Vinh ở bên cạnh nghe mà tấm tắc tán thưởng, thảo nào vị Hàn Nông a thúc này khí thế bất phàm như vậy, thì ra là đại trưởng lão lớn tuổi nhất của Miêu trại. Thấy lão giáo huấn Trát Quả giống như giáo huấn đứa cháu, ông ta đúng là có tư cách này a.
Miêu trại đại trưởng lão râu trắng rung động, nghĩ đến những lời vừa nói cũng khiến trong lòng lão khó mà bình tĩnh.
- Thánh cô đã an giấc, các ngươi hãy xuống núi đi, đừng ở đây làm phiền nữa!
Hàn Nông sau hồi lâu mới hừ một tiếng.
Trát Quả trong mắt lóe lên một tia hung quang, chẳng nói câu nào, thi một cái Miêu lễ với Hàn Nông rồi nắm chặt sài đao xoay người đi luôn.
Đại trưởng lão nhìn theo bóng lưng hắn mà lắc đầu thở dài, khuôn mặt đầy vẻ buồn rầu, trầm mặc một hồi rồi đột nhiên quay người lại lớn tiếng:
- Vừa rồi là vị hương thân nào trượng nghĩa xuất thủ? Mời ra đây gặp mặt đi!
Lão hét liền mấy tiếng, phía sau khối đá mới có một thanh niên Miêu gia mặt đen nhảy ra, bước mấy bước đã tới trước mặt lão, cười hi hi ha ha chắp hai tay lại, liên thanh nói:
- Đại trưởng lão, Hàn Nông a thúc, chào người, chào người!
Người Miêu này không ngờ lại nói tiếng Hoa, đại trưởng lão liếc nhìn hắn mấy cái, ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi là Hồng Miêu? Của trại nào thế?