Lão Cao đánh giá hắn một lúc rồi tấm tắc khen:
- Lâm huynh đệ, ngươi mặc bộ áo quần này vào, thực sự là Phan An của Miêu trại a!
Ta là Phan An, vậy chắc Bố Y lão tía chính là Tống Ngọc rồi. Hắn vô cùng vui vẻ nghĩ, thấy lão Cao nháy nháy mắt với mình, biết là có chuyện cần bàn, liền gật đầu nói:
- Y Liên, bọn muội tới ngoài thành tây dừng chân trước đi, ta và Cao đại ca còn có chút việc, một lúc sau sẽ lại tới tìm mọi người! Tứ Đức, ngươi theo bọn họ đi, chiếu cố cho cẩn thận đó!
- A Lâm ca, huynh phải cẩn thận nhé!
Y Liên nhìn hắn vẻ quan tâm, các mễ đa mễ sai cũng lộ vẻ lưu luyến không nỡ rời.
Những thanh niên nam nữ của Miêu trại này đều trải đời chưa sâu, mấy ngày ở cùng hắn, cảm tình đã rất sâu đậm rồi, tình cảm quan tâm tha thiết đó đều là xuất phát từ nội tâm. Lâm Vãn Vinh cảm động, mỉm cười vẫy tay:
- Yên tâm đi, mọi người còn không tin vào bản lĩnh của a Lâm ca sao?
Đợi mấy người Y Liên đi xa rồi Lâm Vãn Vinh mới quay lại, Cao Tù nhỏ giọng nói:
- Huynh đệ, thủy sư và bộ doanh của Lô Châu đã phân làm hai đường xuất phát, đêm hôm kia đã tới Hưng Văn rồi, hiện giờ đang trên đường tới Quân Liên!
Lô Châu và Tự Châu cách nhau không xa, thủy sư và bộ doanh nơi này đều là bộ hạ cũ của Lý Thái, cực kì đáng tin. Để bọn họ tiến vào đóng quân ở ngoại vi Hưng Văn, vốn trước khi tới Tự Châu đã an bài ổn thỏa mọi chuyện rồi, cũng chỉ là để đề phòng vạn nhất. Nhưng cảnh tượng xảy ra ở Ánh Nguyệt ổ đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của hắn, hắn liền dứt khoát phái Cao Tù đi cả đêm, triệu tập nhân mã tới Tự Châu, đề phòng tai biến.
- Cao đại ca vất vả rồi.
Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng:
- Vị Nhiếp đại nhân đó biết chuyện này không?
- Sao để cho y biết được?
Lão Cao cười âm hiểm, hắn là thống lĩnh thị vệ đại nội, làm những chuyện này sớm đã rành rẽ:
- Đúng rồi, huynh đệ. Vị huyện thừa Hưng Văn Ngô Nguyên đó, có phải là ngươi nên gặp hắn một lần? việc Thủy sư Doanh bộ đổ bộ tới Hưng Văn, miệng lão chết toi đó cũng có vẻ sạch sẽ! Cho dù muốn xử lí hắn, chúng ta cũng phải để sau này a!
Ngô Nguyên chính là cha của tên Ngô công tử chịu đòn lần trước. Hắn nhậm chức ở Hưng Văn huyện, là cửa ngõ của Tự Châu. Quan binh tiến nhập tự nhiên không giấu được hắn! Lâm Vãn Vinh hắc hắc nói:
- Gặp, lão tía của Ngô Sĩ Đạo đó, đương nhiên phải gặp rồi!
Lão Cao dẫn theo hắn rẽ lòng vòng trong huyện thành cả bảy tám lần, cuối cùng tìm đến một con ngõ nhỏ chẳng hề bắt mắt, chui vào đó. Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, tên Ngô Nguyên này cũng không hoàn toàn là một cái bao cỏ.
Tìm tới một căn nhà tồi tàn rồi đẩy cửa tiến vào. Trong sân có một lão đầu béo căng béo tròn mặc quan phục đang xoa xoa tay đi đi lại lại.
Nhìn thấy Cao Tù dẫn theo một thanh niên người Miêu tiến vào, trước tiên lão hơi sững sờ một chút, tiếp đó lại nhìn kĩ người đó. Tuy thân mặc Miêu trang, niên kỉ lại không lớn, mặt đen mi đen, vẻ ngoài cợt nhả, vừa nhìn đã thấy không giống một người nghiêm chỉnh, nhưng đây vừa khéo lại giống với hình tượng của Lâm Tam trong truyền thuyết dân gian. Lão sợ hãi quỳ xuống khấu đầu mở miệng:
- Vi thần… hạ quan Ngô Nguyên, khấu kiến nguyên soái đại nhân phò mã gia!
Lâm Vãn Vinh quan chức ngổn ngang. Kháng Hồ đại nguyên soái mới bỏ người chưa bỏ chức, thống soái Cao Lệ Trung Dũng quân cũng là hắn. Còn treo cả cái hàm phó thị lang bộ Lại. Kì thực đó đều là giả. Chỉ cần nhớ lấy duy nhất một chuyện là đủ: nhi tử của hắn là hoàng tôn duy nhất của Đại Hoa! Điều này đại biểu cho cái gì, toàn thiên hạ đều rõ cả!