Trên trời có cơn mưa không rơi,
A muội có lời không dám nói.
A ca tuấn tú hại chết người,
Huynh hãy đến nghe tấm lòng muội…
Trong lúc mơ mơ hồ hồ nửa thức nửa ngủ, hắn nghe thấy trên núi truyền tới một giọng tình ca trong trẻo. Dõi mắt nhìn qua cửa sổ, trăng sáng trên cao, sao mọc đầy trời, thời gian còn chưa tới canh tư mà bản Miêu đều đã dậy rồi, nhà nhà đốt đèn, trên sàn khói bốc lên ngùn ngụt, thật là một cảnh tượng tấp nập.
Nghĩ đến tối qua từng nói muốn theo Y Liên học sơn ca, hắn vội vã bò dậy, nhanh chóng mặc quần áo, bước một bước dài từ trên nhà sàn trực tiếp lên đến sườn núi.
Thiếu nữ đứng trên đỉnh núi, liếc nhìn hắn một cái rồi quay mặt đi:
- Hứ, huynh tới muộn rồi!
Lâm Vãn Vinh gãi gãi đầu, xấu hổ nói:
- Cái này, cái này, muội cũng đến quá sớm đó! Đương nhiên cũng phải trách ta, lần đầu tiên ở Miêu hương, tối qua quá hưng phấn, nhất thời không ngủ được, nên giờ mới dậy muộn một chút!
- Nhớ Thánh cô sao?
Y Liên cười hỏi.
Nha đầu này đoán thật chính xác, có điều ta nói ra chắc chắn muội cũng không tin, hắn cười ha hả mấy tiếng, coi như lảng sang chuyện khác.
- A Lâm ca, tình ca của Miêu tộc bọn muội có yêu cầu là phải đơn giản thẳng thắn, không cần biết lời lẽ thế nào, chỉ cần huynh dám hát ra là có người dám nghe. Khúc điệu thì đều gần như nhau cả, cũng không khó học, mấy ngày đi đường này muội sẽ từ từ dạy huynh.
Khóa học đã bắt đầu như vậy, Y Liên lần lượt giảng giải:
- Khó là khó ở ca từ. Những bài sơn ca này đều là tiên tổ từng đời từng đời hát truyền lại, a mẫu có thể nhớ được một nghìn bài, muội tới bây giờ chỉ có thể nhớ được hơn sáu trăm. Muội đem những bài muội biết dạy hết cho huynh, huynh phải ghi nhớ đó!
Sáu trăm bài? Mẹ của ta ơi! Lâm Vãn Vinh lè lưỡi, rụt đầu lại. Y Liên cười khúc khích nói:
- Huynh có thể nhớ được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu đi. Dù sao cũng không hi vọng huynh hát được như chim bách linh!
Nha đầu này lại trả lại nguyên lời đêm qua rồi, Lâm Vãn Vinh lắc đầu mỉm cười, mục quang lướt đến trên mặt nàng, thấy hai mắt nàng mở to, bên trong đầy những mạch máu nhỏ hiện lên, lập tức kinh ngạc hỏi:
- Y Liên, muội, đêm qua muội không nghỉ ngơi sao?
Thiếu nữ xấu hổ lắc đầu:
- A mẫu muốn giúp muội thu dọn đồ, phải nướng bánh và chuẩn bị lương khô. Cả đêm mẹ không nghỉ, muội sao có thể ngủ được chứ? Các mễ đa mễ sai muốn tham gia Hoa Sơn tiết trong trại này, nhà ai cũng như vậy cả!
Thảo nào muội dậy sớm thế, Lâm Vãn Vinh lo lắng kéo nàng đi:
- Hôm nay đừng dạy nữa, hãy về ngủ trước đi! Ta bảo muội nhé, thân thể là của mình, người khác có nói tốt thế nào đi nữa cũng vô dụng, tự mình thương tiếc mình mới là thật. Muội có hiểu không?
- Dạ!
Y Liên mỉm cười ngọt ngào:
- A Lâm ca, muội nghe huynh!
Trở vào nhà, Y Liên lặng lẽ chui vào trong phòng. Vợ chồng Bố Y sớm đã dậy rồi, nhìn thấy bộ dạng khách nhân mặc Miêu trang thì đều có chút tán thưởng. A mẫu mỉm cười nói vài câu, Bố Y lão tía phiên dịch:
- A mẫu của Y Liên bảo, khách nhân ngươi mặc Miêu trang vào cũng là một mễ đa anh tuấn trong thập lí bát hương!
- Vậy sao?
Mễ đa anh tuấn nghe mà mặt mày rạng rỡ, vội vã ôm quyền đáp:
- A thẩm quá khách khí rôi. Ta mặc vào có anh tuấn hơn nữa cũng chẳng so được với lão tía năm đó a!
A thẩm mỉm cười liếc nhìn trượng phu.
- Nha đầu Y Liên này!
Bố Y lão tía cười khổ, nắm chặt tay hắn, cất giọng nghiêm túc:
- Khách nhân, chuyến đi này phiền ngươi hãy chiếu cố cho bọn Y Liên, Khôn Sơn nhé!
- Đâu có đâu có, là chiếu cố lẫn nhau mà!
Khách nhân chẳng hề xấu hổ lớn tiếng nói.
Lão tía lắc đầu:
- Khách nhân quá khách khí rồi! Khôn Sơn Y Liên bọn chúng đều là hài tử! Nhưng ngươi thì khác, khi ngươi đánh tên họ Ngô đó ta đã nhìn ra rồi, đôi tay này của ngươi không phải là sống trong nhung lụa, nó đã từng cầm qua đao rồi!
Lâm Vãn Vinh thầm kinh ngạc, Miêu hương thật nhiều người giỏi a! Lão tía này bề ngoài có vẻ bình thường không bắt mắt, bên trong lại quan sát tỉ mỉ, thảo nào có thể trở thành thủ lĩnh của Hồng Miêu, có người như vậy tương trợ, Miêu hương mới có thể quản lí tốt được a!
- Lão tía yên tâm đi.
Hắn không còn dám khinh mạn nữa:
- Con người Lâm mỗ ta tuy chẳng phải thiện nhân gì, nhưng cũng tuyệt không phải là kẻ đi làm hại người tốt! Ta sẽ không để Khôn Sơn Y Liên bọn họ bị khi dễ đâu!
Nói xong mấy câu này liền nghe thấy một tràng tiếng bạc va vào nhau đinh đang, một thiếu nữ từ trong phòng chậm rãi đi ra, Lâm Vãn Vinh vừa liếc mắt nhìn qua liền lập tức sững sờ.
Thiếu nữ này mặc một thân Miêu trang mới tinh, thanh mi tú mục, mĩ lệ động lòng. Nàng mới tắm rửa qua, đồ trang sức bằng bạc sáng chói xuyên thành một chiếc vòng lấp lánh quấn trên búi tóc dài còn đang ướt. Trên đầu, cổ, trước ngực, cổ tay, chỗ nào cũng có đồ trang sức bạc, ánh bạc nhẹ nhàng phản chiếu khiến làn da của nàng trở nên óng ánh, hệt như mĩ ngọc. Nơi eo nàng quấn một chiếc ngọc đái trắng tinh, tuy không kèm theo đồ trang sức bạc nhưng ở giữa lại có một đôi bướm màu hồng, trông sinh động đáng yêu.
- Y Liên, muội thật đẹp
Lâm Vãn Vinh thốt ra một câu tán thưởng từ nội tâm.
Thiếu nữ vừa phục trang rạng rỡ mặt mũi đỏ bừng, vội trốn ở sau lưng a mẫu.
- Đó là đương nhiên rồi!
Bố Y gật đầu, trên mặt lộ vẻ rất đắc ý: