Quả nhiên, quan sai nha môn vốn chiếm giữ sơn lộ lên Miêu trại nay đã đột nhiên lặng lẽ lùi đi rồi, đến cả các ngọn đuốc cũng đều tắt hết, không biết là đang làm trò quỷ gì. Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, trong mắt lóe qua một tia lãnh mang, không đáp lời.
- Y Liên, Y Liên!
Một mễ đa trẻ tuổi đeo sài đao từ dưới trại đi tới, kêu gọi khắp xung quanh.
Là tiểu tử Miêu tộc tên gọi Khôn Sơn đó, Y Liên đứng dậy vẫy gọi:
- Khôn Sơn ca, chúng ta ở chỗ này!
Khôn Sơn vội vã đi tới, thấy Lâm Vãn Vinh cười híp mắt đứng bên cạnh Y Liên, không nén nổi tức giận hừ một tiếng:
- Y Liên, người của quan nha đã rút đi rồi, Bố Y a thúc bảo ta tới gọi muội!
- Rút đi rồi?!
Y Liên nhíu mày khó hiểu nói:
- A Lâm ca đánh chết tên họ Ngô kia, quan nha sao có thể đi như vậy được?!
Khôn Sơn lắc lắc đầu:
- Tên họ Ngô đó không chết, chỉ là trên mặt bị đập cho nở hoa, hôn mê đi thôi. A thúc đã cứu tỉnh hắn, đưa về cho quan sai rồi!
- Không chết?
Y Liên mặt mũi đỏ bừng, nàng và a tía đều là Miêu y, người chết hay sống tự nhiên phải nhìn ra. Chỉ đáng tiếc lúc đó chuyện xảy ra quá đột nhiên, tâm thần nàng hoảng loạn, chỉ nghĩ đến chuyện mang theo a Lâm ca chạy trốn, quên mất xem xét kỹ càng. Nhìn bộ dạng cười hì hì của Lâm Vãn Vinh, thiếu nữ dậm chân trừng mắt:
- Có phải là huynh cũng biết tên họ Ngô đó không chết?
- Không, tuyệt đối không!
Lâm Vãn Vinh vội vã xua tay. Hắn ở cùng với nữ hài người Miêu này một lúc, đối với tính cách của nàng cũng hiểu được đôi chút, nha đầu này tính tình rất hiếu thắng:
- Khi ta hạ thủ chỉ nghĩ đến chuyện đánh cho thống khoái, nào có quan tâm hắn sống hay chết chứ!
Y Liên à một tiếng, cười duyên nói:
- Vậy thì tốt. A tía gọi chúng ta kìa, a Lâm ca, chúng ta mau về nhà thôi!
Nàng kéo Lâm Vãn Vinh như muốn đi, Khôn Sơn vội vã cản trước mặt nàng:
- Y Liên, a thúc chỉ bảo ta gọi muội chứ không nhắc tới tên người Hoa này!
Tiểu tử này đối với Lâm Vãn Vinh luôn có khoảng cách, mục quang nhìn chăm chăm vào hắn đầy vẻ bất thiện. Thiếu nữ không nén nổi nhíu mày:
- Khôn Sơn ca, huynh đang nói cái gì thế, Miêu trại chúng ta có quy củ đãi khách như thế này sao? Nếu để a tía huynh Đức Vượng thúc biết được, người sẽ đánh huynh chạy khắp núi đó!
Khôn Sơn nghe vậy không dám nói tiếp nữa, tựa hồ cực kì sợ hãi. Thiếu nữ mỉm cười an ủi:
- Khôn Sơn ca, huynh yên tâm, muội sẽ không nói cho Đức Vượng thúc biết đâu. Nhưng huynh cũng đừng làm khó a Lâm ca, huynh ấy là người tốt, chưa từng làm hại Miêu trại chúng ta! Huynh nói có đúng không?
Rất hiển nhiên, thanh niên Miêu hoàn toàn không phải là đối thủ của Y Liên, hoàn toàn khuất phục trước mấy lời của nàng, không còn dám nói nhiều nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn mà bật cười, thiếu nữ Miêu này nhìn thì có vẻ nhu nhược, nhưng tại Ánh Nguyệt ổ cũng là một nhân vật đáo để a.
Nhà sàn của Bố Y lão tía nằm giữa sơn trại, dựa vào sườn núi mà dựng lên một cây cột gỗ lớn nghiêng, trên cây cột gỗ lớn đó dựng lên gian nhà gỗ hai tầng. Đỉnh nhà là hai mặt nghiêng. Tầng cao nhất dùng để cất lương thực, tạp vật, dưới nhà sàn cũng chất đống tạp vật, quây lại để nuôi gia súc.
Mấy năm nay quan phủ bắt đóng đủ mọi thứ thuế linh tinh, gia súc nuôi trong chuồng của nhà người Miêu sớm đã bán sạch rồi. Lương thực cất ở phòng tạp vật trên đỉnh nhà cũng sạch trơn chẳng còn chút nào.
Bố Y và mấy lão đầu Miêu tộc khác sớm đã đứng ngóng ngoài cửa, thấy Lâm Vãn Vinh đi tới liền vội vã bước lên đón:
- Ánh Nguyệt ổ hoan nghênh quý khách từ phương xa tới!
Đây là tập tục của Miêu trại, phàm là có quý khách từ phương xa tới thì đều phải do già trẻ lớn bé toàn trại ra đón, giết gà mổ dê, do trưởng lão mời rượu hát mừng, biểu thị sự tôn kính. Chỉ là đêm nay tình hình đặc thù, quan phủ tới quấy rầy, tính mạng là trọng, cho nên Bố Y mới dẫn theo a Lâm ca trực tiếp xông vào sơn trại, tất cả hình thức cũng giản lược đi rồi.
Lâm Vãn Vinh vội ôm quyền đáp:
- Không dám, không dám, Bố Y lão tía và các vị đại thúc khách khí quá rồi!
- Tam ca!
Tứ Đức đứng sau lưng cách vị trưởng lão Miêu trại, đang hướng về phía hắn vẫy tay. Y Liên có chút xin lỗi nhìn hắn:
- A Lâm ca, hai vị bằng hữu của huynh, muội chỉ tìm thấy một vị, vị còn lại không biết đã đi đâu rồi!
Lâm Vãn Vinh vội vã cười đùa:
- Không sao, vị Cao đại ca kia chắc là đi lên núi canh gác rồi, qua mấy ngày nữa sẽ tới tìm chúng ta, muội đừng lo lắng!
Theo Bố Y lão tía tiến vào nhà sàn, trong nhà tuy bày bố đơn giản nhưng lại được sắp xếp rất gọn gàng sạch sẽ, một phụ nữ Miêu thanh tú dùng chậu trúc bưng nước sạch tới, bên trong có cắm một cành cây, khom người đặt trước mặt Lâm Vãn Vinh.
- A mẫu!
Y Liên vội đến đứng bên cạnh bà, chỉ tay về phía Lâm Vãn Vinh nói vài câu. A mẫu đánh giá quý khách một chút rồi lại quay sang khẽ thầm thì vào tai nữ nhi, chẳng biết đang nói cái gì. Y Liên thần sắc lo lắng, vội chỉ về phía hắn, thì thầm mấy câu, thần sắc của a mẫu mới tốt hơn một chút.
Mẫu nữ hai người toàn dùng Miêu ngữ nói chuyện, Lâm Vãn Vinh một câu cũng chẳng hiểu, chỉ là ánh mắt của bọn họ không ngừng dò xét trên thân thể hắn, khiến hắn chẳng thể tự tại thoải mái được.