Phần 2
Học vấn của Hầu công tử quả nhiên danh bất hư truyền. Một vài bước đã có ngay một bài thơ vịnh hoa đào, chung quanh đều khen nức nở. Hắn hướng về phía mọi người ôm quyền, vẻ mặt đắc ý không sao nói hết.
Tiểu sư muội hưng phấn giữ chặt cánh tay Lâm Vãn Vinh:
- Tỷ phu, ngươi cũng làm một bài, nhất định phải hơn hắn.
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng lắc đầu:
- Ta không biết làm thơ!
- Ta không tin!
Lý Hương Quân nhìn hắn, khẽ thì thầm:
Sớm chiều xuân dẫu muộn
Trăm hoa vẫn tỏ tường...
Mỗi năm hoa đào ấy
Hé nở lúc đau thương
(Hieusol dịch thơ)
- Đây là cái gì chứ?
Vài nữ sinh đứng bên cạnh nghe thế ngạc nhiên:
- Hương Quân, bài này, bài thơ này là ngươi sáng tác hả? Hình như ta nghe qua ở đâu rồi ấy!
Tiểu sư muội mỉm cười lắc đầu, kiêu ngạo giữ chặt cánh tay Lâm Vãn Vinh:
- Là tỷ phu ta làm cho tỷ tỷ đó! Tuế tuế chủng đào thụ, khai tại đoạn tràng thì! Đây là bài thơ về hoa đào hay nhất mà ta nghe trong đời!
Ngươi bao nhiêu tuổi rồi. Cái gì mà hay nhất? Lâm Vãn Vinh tức cười cười như mếu.
Bài thơ này do Tam Lâm làm sao? Mọi người đều giật mình nhìn hắn, ai nấy đều rất kinh ngạc.
Hầu Phương Vực bị đoạt mất danh tiếng, lại thấy Lý Hương Quân vô cùng sùng bái tỷ phu nàng, trong lòng cảm thấy mất mát, giận dữ hừ một tiếng nói:
- Chỉ biết làm thơ thì làm gì được, chỉ là vung bút mà thôi. Đàn ông cần phải luôn luôn đứng thẳng người, lấy thân đền nợ nước, ra trận giết địch mới được! Hầu mỗ học văn luyện võ, kết giao bằng hữu, nhiều năm trước đã viết di thư, chỉ đợi triều đình có lệnh, lập tức không chút do dự đi ra tiền tuyến! Cho dù chết trận nơi sa trường, cũng còn mạnh hơn đám tiểu tử nhát gan cả đời ẩn núp ở phía sau!
Hắn nói vô cùng khảng khái, Lâm Vãn Vinh cũng dở khóc dở cười. Tiểu tử này đúng là ăn nói xoang xoảng, di thư đã viết bao nhiêu năm rồi, thế mà không phải là đang chui rúc ở phía sau, thì là cái gì chứ?! Hầu Phương Vực này thật sự là có chút khoác loác!
Lý Hương Quân ánh mắt chớp chớp, cũng không biết có ý gì, khẽ cười nói:
- Hầu công tử, ngươi thật sự là một người rất giỏi!
Hầu Phương Vực mừng rỡ không thôi, nói ngay:
- Hiền muội, ngươi yên tâm, ta nhất định nói được làm được, làm một người có khí tiết!