Một tiếng này vừa lọt vào tai, Tiêu Thanh Tuyền đã ngây ra như đá.
Thân hình mềm mại của nàng chợt run rẩy dữ dội, giật mình xoay người lại, bên cạnh đã thấy ngồi một người, mặt vuông mày rậm, da sạm nắng tươi cười hớn hở, tuy là trên mặt luôn hi hi ha ha cợt nhã, nhưng lại có vẻ dịu dàng không sao diễn tả.
- Chàng… chàng...
Tiêu tiểu thư vừa mừng vừa sợ, nhìn chằm chằm vào hắn, nước mắt thi nhau chảy dài trên mặt hoa.
Lâm Vãn Vinh âu yếm ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt nàng, dịu dàng bảo:
- Nha đầu ngốc, nhà của ta, lão bà của ta, nhi tử của ta đều ở đây cả, các nàng là bảo bối trong tay ta, ta sao có thể bỏ đi được chứ?!
Tiêu Thanh Tuyền kêu lên một tiếng, nhào vào lòng hắn, hai đấm đấm như mưa vào ngực hắn, khóc òa lên:
- Chàng lại gạt thiếp, ai bảo chàng gạt thiếp! Chàng là tên gian tặc ác độc, vì sao không giết thiếp đi?!
Đang tan nát tâm hồn lại chuyển sang tương phùng mừng rỡ, tất cả nỗi ấm ức lẫn niềm hạnh phúc cùng dâng lên trong lòng, Tiêu tiểu thư cũng không còn phong phạm của một nữ nhân mạnh mẽ nữa, nằm trong lòng hắn thất thanh nức nở, nghẹn ngào, cơ hồ chảy khô cả nước mắt.
Lâm Vãn Vinh mũi cay xè, ghé tai nàng nói thầm:
- Không phải ta cố ý lừa nàng. Lúc nãy nàng đang giận quá mức, giải thích gì cũng không muốn nghe, ta sợ nàng tức hại sức khỏe, cho nên mới cùng với mấy người Ngưng Nhi...
Hắn cười ấp úng, làm ra vẻ bối rối lắm.
Tiêu Thanh Tuyền ngượng ngùng giãy ra, nhéo mạnh vào cánh tay hắn, nấc lên:
- Chàng cùng sư phó ta thân mật, thế mà thiếp giận cũng không được, vậy thì còn đạo lý gì nữa?! Chẳng lẽ chàng chịu ấm ức à? Vốn định để chàng tỉnh táo vài ngày, suy nghĩ cho chín chắn, chàng lại phụ lòng thiếp, lang quân, chàng đúng là oan gia kiếp trước của thiếp?! Phải đời đời kiếp kiếp hành hạ thiếp!
Tiêu tiểu thư nói rồi, lại nằm trong lòng hắn khóc lớn, như muốn xả hết mọi nỗi oan ức ra ngoài.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm thấy xấu hổ vô cùng. Đúng như lời Thanh Tuyền nói, chuyện hắn và Ninh Tiên tử dan díu vốn là kinh thế hãi tục, Tiêu tiểu thư cũng ở vào tính thế tiến thoái lưỡng nan. Phản ứng như vậy xem như cực kỳ có kiềm chế rồi.
Hắn khe khẽ thở dài:
- Kỳ thật ta và tiên tử tỷ tỷ...
- Thiếp không trách chàng và sư phó mến nhau...
Tiêu Thanh Tuyền bịt miệng hắn, lặng lẽ rơi lệ:
- Thiếp trách chàng vẫn luôn luôn gạt thiếp! Lâm lang, thiếp là thê tử của chàng mà, một việc trọng đại như thế, nếu thiếp không hỏi đến, chàng còn muốn giấu giếm thiếp tới bao giờ nữa?
- Không phải ta cố tình lừa nàng đâu!
Hắn tỏ vẻ bất lực:
- Vốn nghĩ là sau khi bắc thượng về, nếu còn sống, sẽ đem việc này nói với nàng. Chỉ là tình cờ lại đúng vào lúc nhi tử chúng ta sinh ra, nàng đang ở cữ, lúc này sao mở miệng được chứ?
- Chàng không mở miệng thì thiếp không biết sao?
Tiêu tiểu thư hừ một tiếng giận dữ, không nhịn được véo vài cái vào cánh tay hắn. Ngắt nhéo xong vài cái, cơn giận cũng đã hạ xuống một chút:
- Chuyện chàng và sư phó. Thiếp đã sớm rõ rồi!
- Cái gì?!
Lâm Vãn Vinh chấn động:
- Nàng … làm sao nàng biết được chứ?!
Tiêu Thanh Tuyềnkhổ sở, bất lực lắc đầu:
- Ngày xưa chàng bị sư phó bắt lên Thiên Tuyệt phong, thiếp cùng với Từ tỷ tỷ các nàng hợp lực cứu ngươi, thiếp có đem theo mình một ống kính viễn vọng của tây dương. Toàn bộ những gì diễn ra trên đỉnh núi đều không sót... Hừ, chàng nói coi, làm gì mà thiếp không biết chứ!
Lâm Vãn Vinh a một tiếng, há hốc miệng. Nếu thật sự là như thế này, lão tử xem như là người ngu nhất thiên hạ rồi. Sự tình mà hắn cứ vòng vo mãi không dám nói, thì ra đều bị Thanh Tuyền nắm rõ rồi. Tính sai, cực kỳ sai!
Hắn xấu hổ cười vài tiếng, nhìn trộm Thanh Tuyềnvài lần, thì thầm:
- Từ kính viễn vọng, mọi vật đều được phóng đại, đặc biệt là những động tác thân mật. Cái đó, cái đó, ngàn vạn đừng nghĩ nó phản ánh chân thật... Lão bà... Nàng đã sớm biết rồi, tại sao trước giờ không hỏi ta?
Thanh Tuyền lườm hắn:
- Thiếp chính là muốn xem, chàng cuối cùng khi nào mới chịu thật thà với thiếp! Ai biết chàng đúng là người độc ác, trước tới nay đều gạt thiếp, chàng có còn coi sư phó ra gì không, chàng có còn coi thiếp ra gì không? Hu hu...