Phần 2
Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ bờ vai mềm mại của tiểu ny tử:
- Thomas Warney, phong tục giữa hai nước của ngươi và ta bất đồng. Lễ tiết này miễn hộ một cái! Mà cũng miễn cho lần ta sau tới Pháp, phải ôm hôn phu nhân ngươi thật thân thiết!
Tên người Pháp xấu hổ cười, ánh mắt nhìn xuống người Tiêu Ngọc Nhược, ngạc nhiên nói:
- Lâm... Đây cũng là phu nhân ngài sao? Thượng đế ạ, ta nhớ lần trước gặp nàng, nàng còn là chủ nhân của ngươi mà! Chủ nhân biến thành phu nhân, chẳng biết ngài dùng thủ đoạn gì nhỉ, thành thật rất hâm mộ vận may của ngài!
Đại tiểu thư nghe không hiểu tiếng Anh, nhưng thấy quỷ lão đó nhìn mình, nhịn không được kéo tay Lâm Tam, lấy làm hiếu kỳ hỏi:
- Hắn nói cái gì?!
- À, hắn ca ngợi chúng ta là một đôi trời sinh. Cung chúc chúng ta sớm có quý tử!
Đại tiểu thư phì một tiếng, mặt đỏ ửng, vừa ngượng vừa vui.
Đợi cho trà đã được đem ra, uống xong vài hớp. Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Tháp huynh, lần này tới kinh thành, có gì cần làm không?!
Thomas Warney lớn tiếng nói:
- Mr Lâm, lần này ta phụng mạng của Luis bệ hạ, tới Đại Hoa, thành lập bang giao hữu hảo giữa hai nước. Cũng nhằm khai thông mậu dịch!
Hừ hừ, lão tiểu tử này thăng quan rồi. Từ một tên lừa đảo bán kim cương biến thành sứ thần ngoại giao hả? Cái gì sứ mạng của Luis bệ hạ, chỉ sợ các ngươi chỉ nhằm vào lụa là trà diệp đồ sứ của Đại Hoa, muốn mua về kiếm tiền sao?
Lâm cười gật đầu:
- Thành lập bang giao, khai thông mậu dịch? Được, tốt lắm! Ngài hẳn là gặp qua hoàng đế bệ hạ nước ta rồi chứ?
Thomas Warney lắc đầu tỏ vẻ thất vọng:
- Ta tới quý quốc, không có phiên dịch, rất ít người hiểu ta nói gì! Bái phỏng phủ dịch của các ngài ở các nơi, họ chỉ trỏ lẫn nhau, không ai dám dẫn tiến ta đi gặp hoàng đế bệ hạ!
“Do đó tiểu tử ngươi tới tìm ta hả?” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc: “Chuyện thông thương thông mậu dịch, một nha môn sao dám tự tiện làm chủ? Là ngươi tự mình không biết rõ quốc tình Đại Hoa ta, đâu trách ai được?”
Nhìn thấy Mr Lâm trầm ngâm không nói gì, Thomas Warney vội vội vàng vàng nói:
- Mr Lâm, lần này ta tìm hiểu rõ rồi. Nghe nói ngài cưới công chúa hoàng đế bệ hạ, còn sinh được hai đứa con trai song sinh. Hoàng đế bệ hạ tín nhiệm ngươi vạn phần, việc liên quan tới bang giao giữa hai nước, xin ngài nhất định phải giúp ta, dẫn tiến ta tới hoàng đế quý quốc!
Pháp và Đại Hoa cách xa ngàn dặm, họ thiết lập bang giao chỉ là ngụy trang, chủ yếu là muốn mua được nhiều trà diệp lụa là và các vật phẩm, đem về Âu châu kiếm lời.
- Việc này...
Lâm nhíu nhíu mày, xem ra rất khó xử!
Thomas Warney thấy hắn nhíu mày, nhất thời có chút lo lắng, vội vàng lấy từ trong người ra một hộp gỗ, dúi vào tay hắn:
- Mr Lâm, ngài xem này!
Hộp gỗ vừa mở ra, trong phòng nhất thời rực rỡ chói mắt, sáng đến nỗi người ta phải đưa mắt tìm. Bên trong có hơn mười viên kim cương phỉ thúy, mỗi một viên đều trong suốt ngọc ngà, tinh khiết mê người.
Đây không phải là những hàng thứ phẩm mà lần trước kiếm được trên người Thomas Warney, mà là những viên kim cương Nam Phi lớn nhất, độ thuần khiết cao nhất, sáng bóng nhất, toàn là những cực phẩm hiếm thấy. Lâm Vãn Vinh sống hai kiếp rồi, cũng chưa thấy qua những viên kim cương lớn đến như vậy. Hắn không nhịn được vươn tay ra, tròn mắt nhìn, vuốt ve những viên kim cương, tay đã bắt đầu run run.
Viên lớn nhất rất sáng, tặng cho Nguyệt Nha Nhân tiểu muội muội! Một viên cũng chẳng hề kém, tặng cho Thanh Tuyền! Khỏa này là cho tiên tử, khỏa này cho hồ ly tỷ tỷ, Xảo Xảo, Tiên Nhi, Ngưng Nhi …… hắn xòe tay tính một lúc lâu, chảy cả nước miếng, trong nháy mắt hắn đã phân phối xong mớ kim cương này!