Mọi sự đến bao giờ cũng đến cùng nhau, đây quả là một ví dụ thật tốt. Lạc Mẫn, Từ Vị hai người khẩn cấp ra cửa, Cao Bình đang giúp hoàng đế xuống kiệu.
Mấy tháng không gặp, thân thể hoàng đế càng lúc càng tiều tụy suy yếu, tóc mai bạc đi, hai mắt vô thần, đi chưa được mấy bước đã ho một trận, khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.
- Thần Lạc Mẫn, Từ Vị, khấu kiến bệ hạ!
Hai người lão Từ đi lên phía trước, cung kính quỳ xuống dập đầu
- Đứng lên đi.
Lão hoàng đế vuốt cằm, nhìn thấy Lâm Tam đứng phía sau hai người, liền cất giọng cười nói:
- Sao thế, anh hùng thắng trận, thấy trẫm mà còn trốn ở đó hả?
- Lâm Tam bái kiến hoàng thượng!
Lâm Vãn Vinh bước lên phía trước, cười cười ôm quyền:
- Mấy tháng không gặp, hoàng thượng lão gia tử long hành hổ bộ, khí thế còn hơn xưa nhiều, thật sự là việc vui mừng!
Con người sao có thể vô sỉ đến nước này chứ. Lạc Mẫn hít một hơi lãnh khí, ngươi cho rằng hoàng thượng dễ đùa vậy sao? Từ Vị thì đã quen rồi. Lâm Tam với hoàng thượng, đó là một loại cảm tình đặc thù, người ngoài quyết không thể hiểu được.
Hoàng đế lớn tiếng cười:
- Người khác nói láo đều sợ trẫm nhìn ra được, ngươi nói láo thì chỉ sợ trẫm nhìn không ra. Thiên hạ cũng chỉ có Lâm Tam ngươi mới có đảm lượng này!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha vẻ không thèm để ý:
- Thần nói cái gì, trong lòng hoàng thượng đều tính được cả rồi, thật hay giả chỉ là cái vỏ để cho người khác xem thôi, sao có thể lừa được lão gia tử anh minh thần vũ chứ?!
Lão gia tử cười gật đầu, vỗ vỗ vai hắn, chậm rãi bước vào nhà. Lâm Vãn Vinh thản nhiên đi theo bên cạnh lão, Từ Vị Lạc Mẫn cố ý lùi ra sau một chút.
Hoàng đế chắp hai tay sau lưng, thong thả bước vào trong:
- Trẫm thấy ngươi đen và gầy đi không ít, chắc đã chịu khổ không ít ở biên quan hả?
- Chịu khổ?
Hắn mở to hai mắt, vẻ khó hiểu đáp:
- Không đâu, thượng tướng quân và Từ tiểu thư đối đãi với thần rất tốt, sao gọi là chịu khổ chứ?
Lão gia tử mỉm cười gật đầu:
- Không khổ là tốt rồi. Chỉ sợ ngươi bị ủy khuất, hai nàng Nghê Thường và Xuất Vân quyết sẽ không tha cho trẫm đâu. Ha ha!
Nguyên lai lão sợ con gái lão tìm lão xẻ thịt, không phải lo cho ta. Lâm Vãn Vinh cười khì khì vài tiếng, không nói lời nào nữa.
- Nghe nói ngươi tới vương đình người Hồ, còn phá thành của họ?
Lão hoàng đế nhìn hắn vẻ hứng thú:
- Lộ tuyến đó đi như thế nào, rồi trận đánh đó như thế nào, mau nói cho trẫm biết!
Đến cả hai vị lão trượng đi sau hoàng đế cũng lộ ra ánh mắt tò mò muốn biết, Lâm Vãn Vinh đắc ý ra sao không cần phải nói, lập tức chẳng khách khí, đem việc làm sao xuyên qua Hạ Lan sơn, hỏa thiêu Ba Ngạn Hạo Đặc, công phá Đạt Lan Trát, rồi làm sao đi ngược hướng, tiến vào Biển Chết, xuyên qua Thiên Sơn, công phá Khắc Tư Nhĩ, nhất nhất mọi việc đều kể ra.
Kể chuyện chính là năng khiếu kiếm cơm của hắn, vừa mở miệng là không thể ngậm lại được. Cô quân xâm nhập thảo nguyên cộng với chủ nghĩa mạo hiểm và anh hùng chủ nghĩa, vốn là một việc thập tử vô sinh, do chính miệng hắn nói ra càng trở nên khúc chiết ly kỳ, hồi hộp gay cấn, giống như vừa đọc từ một quyển tiểu thuyết, không có tình tiết nào không rùng rợn, không có chỗ nào không nguy hiểm, khiến người nghe giật mình thon thót, bị dọa đến đổ đầy mồ hôi lạnh.
Hai lão Từ Vị và Lạc Mẫn chẳng biết khi nào đã chạy lên, nghe hắn kể thế, nhất thời thở dài sườn sượt:
- Lâm tiểu huynh, ngươi cô quân xâm nhập vào trái tim người Hồ, chuyện này mỗi ngày trong các quán trà đều có nói. Ta vốn nghe qua mà mồ hôi đầm đìa. Không ngờ do ngươi chính miệng kể lại thì còn kinh hiểm hơn vạn phần! Bội phục, bội phục!