Nhất pháo song hưởng? Sinh đôi?! Hắn há hốc miệng tròn vo, mắt trợn trắng, trong nháy mắt ngẩn ra, mừng rỡ đến ngốc cả người!
- Phò mã gia, phò mã gia, ngài xem, đây là nhị thiếu gia, trông quả thật rất anh tuấn!
Bà mụ bước ra, mừng rỡ đưa Lâm nhị lang vừa sinh xong vào trong lòng hắn.
Hai đứa trẻ còn nằm trong tã, mắt chưa mở, lớp lông tơ mịn màng phủ đầy thân, khuôn mặt hồng hồng, cái miệng nhỏ nhắn mấp máy, nhìn tựa như hai con mèo nhỏ yếu ớt.
- Ta làm cha rồi! Ta làm cha rồi!
Nhìn huyết mạch mình, cảm thụ những hơi thở yếu ớt, tâm tình hắn kích động nói không nên lời. Hai kiếp người rồi, đây là lần đầu hắn làm cha, tư vị này, người ngoài làm sao có thể hiểu được chứ!
Xảo Xảo mấy nàng vội vã tiến đến, nhìn thấy hai đứa trẻ đẹp như tượng ngọc, nhất thời mừng rỡ kêu ầm lên. Ngọc Sương hoa tay múa chân đưa tay ra, nũng nịu bảo:
- Tiểu bảo bảo đáng yêu quá, người xấu, ta muốn ôm một cái, ta muốn ôm một cái!
Ngưng nhi cẩn thận đánh giá hai đứa trẻ, đột nhiên vỗ tay cười nói:
- Quả thật kỳ lạ! Lâm gia chúng ta có hai đứa nhỏ, rõ ràng là đồng thời xuất sinh, nhưng một đứa trông giống tỷ tỷ, một đứa giống đại ca! Mọi người xem có quái không chứ?
Đại tiểu thư và Xảo Xảo ngưng thần nhìn vài lần, đồng thời gật đầu mừng rỡ, phụ họa ý kiến của Lạc tiểu thư!
Lạc Ngưng nói rất đúng, con song sinh của người ta phần lớn giống nhau như như đúc, nhưng Lâm đại lang và Lâm nhị lang thì chỉ cần liếc mắt là nhìn ra chúng khác xa nhau! Khuôn mặt hai đứa có thể nói chính là cái bóng của Tiêu Thanh Tuyền và Lâm Vãn Vinh. Lâm đại lang xuất sinh trước có lớp da trắng nõn, dáng người văn nhã, giống như tính tình của Tiêu tiểu thư. Còn Lâm nhị lang thì trông đen đủi, nằm trong lớp tã lót không ngừng lắc đầu, vặn vẹo giãy dụa, vừa thấy đã biết không phải là một tên nhóc an phận, xem ra đúng là một Lâm Tam tái thế!
Lâm Vãn Vinh nhìn qua vài lần, mừng rỡ không ngậm miệng lại được:
- Thật sao? Vậy thì thật tốt quá, một con giống cha, một con giống mẹ. Đều là những giòng giống di truyền vĩ đại nhất trên đời này, ta rất thích, ha ha!
- Oa... oa...
Hắn còn chưa dứt lời, hai huynh đệ trong tã há miệng khóc lớn, hai đứa thi nhau xem ai khóc to hơn, thiếu chút nữa màng nhĩ mọi người đều bị thủng sạch! Lâm nhị lang quả nhiên không hề chịu thua kém ca ca, không chỉ có tiếng khóc rất lớn, mà cái chân nhỏ non nớt cũng không ngừng đạp đạp kịch liệt.
Cha chúng bị dọa đến luống cuống tay chân:
- Nhi tử ngoan, nhi tử đừng khóc. Cha ở đây, cha mua đường hồ lô cho hai con!
Nhìn bộ dạng hắn tay chân luống cuống, các vị tiểu thư cười khanh khách. Tiêu Ngọc Nhược nhận tiếp nhận đại lang từ trong lòng hắn, nhẹ nhàng đong đưa qua lại, sẵng giọng:
- Thật một người cha ngốc nghếch! Bảo bảo được bao nhiêu tuổi chứ, ngoại trừ mua đường hồ lô, ngươi chẳng biết phải làm gì sao?
- Đúng vậy!
Ngọc Sương cũng cướp lấy nhị lang, mừng rỡ vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn một chút:
- Người xấu, chàng không biết bảo bảo thích ăn gì sao?
Lâm Vãn Vinh ngẩn người, nhìn thẳng vào bộ ngực của Nhị tiểu thư, đột nhiên vỗ tay mừng rỡ:
- Đúng rồi, chúng nó muốn uống sữa! Nhi tử, mau uống sữa đi!
Hắn vừa dứt lời, trong phòng nhất thời tiếng cười vang dội, hai người Lạc Ngưng Xảo Xảo càng cười ngặt nghẽo hơn, đến không đứng vững được nữa.
Hai vị tiểu thư Tiêu gia bị đùa đỏ mặt lên, nhất tề ngượng ngùng trừng mắt nhìn hắn, hai nàng đều là hoàng hoa khuê nữ, lấy đâu ra sữa cho hai đứa nhỏ?!
Lâm Vãn Vinh đang vui như hội, bỗng nhiên cả kinh kêu lên:
- Thanh Tuyền, Thanh Tuyền đâu?
Bà mụ vội vàng khom người:
- Công chúa không sao. Vừa rồi nàng đau hơi lâu một chút, đang thu xếp ở trong phòng!
Lâm Vãn Vinh thở phào nhẹ nhõm, lấy trong ngực ra vài tấm ngân phiếu lớn, cười cười đưa tới họ:
- Đây là chút tiền mọn cho các vị bà bà, các ngươi khổ cực rồi! Vừa rồi thái độ ta hơi kém một chút, xin các vị thứ lỗi.
Phò mã gia sao nói chuyện hay thế, mấy bà mụ mừng rỡ vô hạn, làm bộ làm tịch một chút, rồi đút ngân phiếu vào lòng.
Các vị tiểu thư đang ôm hai tiểu công tử bàn luận đủ thứ, trong phòng đột nhiên truyền ra một giọng yếu ớt: