Ra khỏi tấm màn hoa đào mỹ lệ tuyệt luân, tâm thần hắn trống rỗng, không biết trời đất gì nữa, lộ trình ngắn ngủi mà như ngàn dặm. Hắn đi mà không có chút sinh khí nào, từ từ bước qua biên giới, chầm chậm nhìn lại. Những màn lụa mỏng tràn đầy những đóa mân côi kiều diễm tú lệ khắp nơi trên đất, chỉ chẳng biết tiểu muội muội trốn đi đâu rồi. Hắn chán nản thở dài, lừ đừ quay về doanh trại. Mấy người Hồ Bất Quy thấy hắn như vậy, lập tức kinh hãi:
- Ngươi... Ngươi làm sao trở lại được?
- Sao ta không thể trở về?!
Hắn nhìn mấy lão ca vẻ khó hiểu. Thanh âm Từ tiểu thư mềm nhẹ vang lên bên người:
- Ngươi … ngươi không biết à?! Nguyệt Nha Nhi không nói với ngươi sao?
- Nói cái gì?
Trong lòng hắn mơ hồ nổi lên cảm giác bất ổn, chụp nhanh vào vai quân sư:
- Ngươi nói mau, nói mau!
- Đêm qua ngươi vừa đi, Lộc Đông Tán đã giao hiệp nghị đến!
Từ tiểu thư nói:
- Nguyệt Nha Nhi ký rồi! Bốn điều kiện đó, nàng toàn bộ đã ký rồi! Sáng sớm hôm nay các nàng sẽ rút về!
- Cái gì?!
Hắn cả kinh ngây người, vươn tay cướp lấy tờ da dê kim sắc trong tay Từ tiểu thư! Tiếng Đột Quyết, tiếng Đại Hoa. Bốn điều kiện không sót cái nào. Phía dưới đóng một dấu hình con sói kim sắc. Hai chữ ‘Ngọc Già’ xinh xắn rõ ràng có thể thấy vài nét run rẩy, ẩn hiện ngay trước mắt. Từ tiểu thư châu lệ đầy mặt, lẩm bẩm:
- Nàng là nữ tử si tình nhất trong thiên hạ! Ngươi ngốc quá!
- Á...
Hắn đột nhiên gầm lên một tiếng như người phát điên. Muội muội, ngươi đã nói đêm nay sẽ giao nước thơm cho ta mà. Ngươi gạt ta. Ngươi dám gạt ta?!
“Nếu thiếp dối gạt chàng, trời hãy phạt thiếp đời này phải nhớ chàng đến chết!” Lời thề kiên định của tiểu muội muội, thân hình run rẩy, lệ quang lã chã, từng cảnh hiện lên trước mắt hắn. Tiếng nói nhẹ nhàng như vang lên bên tai. Trong tích tắc, hắn cảm thấy trái tim mình tan vỡ thành từng mảnh.
Nhìn hắn nước mắt ràn rụa, ánh mắt trống rỗng, khóe miệng rỉ máu, Từ tiểu thư vừa đau lòng, vừa giận dỗi, hận không được đá cho hắn một cước, cả giận nói:
- Còn đứng đó làm gì? Mau đuổi theo đi, coi chừng muộn quá không rượt kịp đó!
- Ồ…ngựa ngựa...!!
Hắn ngày xưa thông minh không biết đến thế nào, bây giờ lại kêu gào rối rít, luống cuống tay chân. Hồ Bất Quy vội vàng đưa chiến mã cho hắn, hắn xoay người lên ngựa, chích một đao vào mông ngựa:
- Giá...
Chiến mã đau quá hí lên một tiếng, lao đi làm bốc lên một đám bụi mù, trong nháy mắt biến vào trong biển cát.
- Rõ ràng là hai người thông minh nhất trên đời, dính vào tình cảm thì lại biến thành một cô gái khờ nhất thiên hạ và một tên ngu nhất thiên hạ! Thật tức chết người ta!
Từ tiểu thư thở dài, bất lực lắc đầu. Mấy người Hồ Bất Quy nghe thế thầm phục Từ tiểu thư một câu đã khái quát mọi việc. Chỉ vài chữ nàng nhân tiện nói ra mà thâm thúy đến thế!
Khi hắn trở về thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, thơ thẩn lười nhát nên mất rất nhiều thời gian, khi phi khoái mã vào thảo nguyên thì không thấy thân ảnh người Đột Quyết nữa. Khắp nơi chỉ còn sa trướng còn sót lại, khắp nơi toàn là những cánh mân côi tung tóe như mưa, như mất hết sức sống, hóa thành một trái tim tan vỡ rồi!
Đuổi! Có chết cũng phải đuổi kịp tiểu muội muội của ta! Hắn há mồm khóc lớn, thúc chiến mã tới cực hạn, tiếng vó ngựa đạp nát thảo nguyên yên lặng, lưu lại một đường máu nhỏ. Cũng không biết đi bao nhiêu, xa xa phía trước, từ từ hiện ra một dãy những chấm đen, đó là mã đội của người Đột Quyết! Cái đỉnh kiệu màu kim sắc nổi bật trong đội ngũ, những tấm lụa mỏng theo gió phất phất, lúc ẩn lúc hiện.
- Ngọc Già...
- Nguyệt Nha Nhi...
- Tiểu muội muội...
Hắn mừng như điên, lệ chảy như suối, khản giọng réo gọi, khoái mã như lưu tinh, như cuồng phong cuồn cuộn lao về phía đội ngũ người Đột Quyết. Đội ngũ người Hồ ở phía sau nghe tiếng gọi, lập tức đao kiếm nhất tề tuốt ra khỏi vỏ, thận trọng nhìn quanh!
- Nguyệt Nha Nhi, tiểu muội muội...
Những tiếng gọi như than khóc vang vào trong cỗ kiệu, người trong kiệu run lên:
- Oa lão công...
Nàng hấp tấp vén rèm, xa xa một điểm đen dần dần đến gần, càng lúc càng rõ, đầy người bụi cát, đôi mắt trợn tròn, làn da đen chũi, cả mặt đầy vết lệ, toàn người chật vật như một con khỉ. Không phải oa lão công thì còn là ai chứ?