Từ sau xe một cung nữ Đột Quyết xinh đẹp trẻ măng đi ra, cung kính chào:
- Tham kiến đại nhân câm!
Đại nhân câm? Lâm Vãn Vinh ngẩn người, tên này quả rất đặc biệt!
Tiếng Đại Hoa của thiếu nữ Đột Quyết đó có chút cứng ngắc, hắn cẩn thận nhìn vài lần, đột nhiên cả kinh:
- Ủa, là ngươi?!
Từ Chỉ Tình căm tức đá hắn một cái, giận dữ:
- Nói thật đi, rốt cuộc lúc ngươi ở Đột Quyết đã quen biết bao nhiêu phụ nữ rồi?!
- Từ tiểu thư hiểu lầm rồi!
Hắn cười ha ha nói:
- Ta nhận ra vị tiểu thư này là bởi vì ngày đó trong vương cung Đột Quyết, nàng hầu ta tắm... À à, rửa tay! Nàng còn khen ta, 'dũng sĩ, người thật là oai dũng' nữa, ta nghe thế rất vui vẻ! Đúng không, tiểu tỷ tỷ?
Có Từ tiểu thư bên người, hắn không dám nói người ta hầu hạ hắn tắm rửa được! Đây chính là một trong hai đầu lĩnh cung nữ của Kim đao Khả Hãn ở hậu cung, ngày đó các nàng phụng mạng tiếp người câm vào cung, còn tự mình tắm rửa thay quần áo cho hắn! Không ngờ Ngọc Già bảo các nàng đến đây, việc này quả thật là gặp lại cố nhân mà!
Gương mặt tiểu cung nữ Đột Quyết đỏ bừng, cúi đầu ngượng ngập nói:
- Đại nhân câm còn nhớ chúng ta à?! Khi đó, ngài không nói chuyện với chúng ta, chúng ta còn tưởng rằng ngài thật sự là một người câm điếc chứ!
- À, bệnh câm của ta đã chữa khỏi rồi, càng trở nên ‘oai dũng’ hơn nữa!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, liếc nhìn trước sau chiếc xe, thấy có bốn năm tiểu cung nữ, do thiếu nữ này cầm đầu, đang nhất tề hướng về hắn hành lễ. Không thấy được nửa cái bóng nam nhân nào!
Hắn nháy mắt, ngạc nhiên hỏi:
- Vị tiểu thư này đến tìm ta có việc gì không?!
Thiếu nữ Đột Quyết cung kính trả lời:
- Ta phụng mạng Đại Khả Hãn, tới đây giao nước thơm cho đại nhân câm.
Nước thơm tắm rửa hả? Nước tắm à? Lâm Vãn Vinh kỳ quái!
Thiếu nữ vỗ tay nhè nhẹ. Đám cung nữ Đột Quyết liền buông tấm rèm quanh cửa xe ngựa xuống, lộ ra hai thùng gỗ thật lớn cao nửa người. Hơi nước chầm chậm bốc lên, trong thùng có vô số những cánh hoa hồng đang nổi trên mặt nước, đỏ lập lòe, thơm ngan ngát!
Nước trong sa mạc vô cùng quý giá, cũng chỉ có Kim đao Khả Hãn tôn quý mới dám tắm rửa ở đại mạc! Căn lều hoàng kim mà Ngọc Già ở cực kỳ quí giá, đèn dầu sáng choang, còn có đủ mọi cung nữ hầu hạ, trong lúc đoàn Đại Hoa có vẻ thô lậu hơn. Khi đoàn quân ra ngoài thì ngoại trừ chiến mã, trướng bồng và lương khô chẳng còn gì nữa cả! Đây là đế vương khác với người thường!
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, khoát khoát tay tức giận:
- Ta không thích tắm. Các ngươi đưa về đi!
- Đại nhân!
Thiếu nữ sợ đến sắc mặt tái nhợt, quỳ mọp xuống trước mặt hắn, không dám ngẩng đầu, những nàng cung nữ phía sau càng dập đầu kịch liệt hơn!
- Đứng lên, đứng lên, các ngươi làm sao vậy?!
Lâm Vãn Vinh giật bắn cả người, vội vàng đưa tay đỡ các nàng.
Thiếu nữ ngẩng đầu lên, kinh hãi nói:
- Đại nhân câm, xin ngài nhất định phải nhận nước thơm này! Đại Khả Hãn đã nói rồi, nếu chúng tôi không tự mình giao nước thơm tận tay ngài thì vĩnh viễn đừng trở về nữa!
Bạo quân, mười phần là bạo quân! Lâm Vãn Vinh cắn răng hừ vài tiếng. Hắn bất lực nâng đám thiếu nữ dậy, rồi liếc mắt nhìn Từ Chỉ Tình, cười nói:
- Nước thơm này là để cho quân sư dùng đó! Ta da dày lắm, không sợ gì cả! Từ tiểu thư xinh đẹp như vậy, một khi tắm rửa thay quần áo, càng hoa nhường nguyệt thẹn, ta rất thích!
Từ Chỉ Tình hừ một tiếng ngượng ngùng, bĩu môi nói:
- Nước thơm này người ta giao cho ngươi, ta không thèm!
Cung nữ đầu lĩnh Đột Quyết che miệng cười khẽ:
- Xin hỏi vị này có phải là Từ tiểu thư không? Đại Khả Hãn chúng ta cũng tặng ngài nước thơm!
- Cho ta?!
Từ Chỉ Tình cả kinh, trong mắt không kìm được vẻ kinh hỉ.
Ngọc Già thông minh thì không có gì phải nghi ngờ, đối với Từ Chỉ Tình là một nữ tử mỹ lệ yêu thích sạch sẽ mà nói, có thể được tắm rửa thay quần áo ở đại mạc đầy bão cát quả thực là hấp dẫn không gì sánh được.
Thiếu nữ ừm một tiếng, nhè nhẹ vỗ tay, đám cung nữ liền mang ra một thùng gỗ rất lớn nữa, giống như đúc thùng đưa cho Lâm Vãn Vinh, những cánh hoa mân côi khẽ lao xao, hơi nước nghi ngút, tỏa ra hương thơm vô tận!
Nguyệt Nha Nhi thật sự là người đặc biệt trong thiên hạ! Từ tiểu thư than nhẹ, nhớ tới hôm nay vừa tát nàng một cái, thật cũng có chút hối hận!
- Đại Khả Hãn nói, Từ tiểu thư mĩ lệ, thông minh bậc nhất thiên hạ lại quan tâm và ái hộ đại nhân câm, đảm bảo cho ngài không bị khi dễ, nàng vô cùng cao hứng, nàng vĩnh viễn cảm kích ân tình của Từ tiểu thư!
Đây là ý gì chứ?! Ta đánh ngươi, ngươi lại cảm kích ta! Trái tim nàng bị Ngọc Già nhìn rõ ràng như xuyên qua tảng băng trong suốt. Đến cả Từ tiểu thư cũng không khỏi mắt mũi cay xè! Nàng véo hông Lâm Vãn Vinh, nức nở:
- Sao ngươi lại đối xử với nàng như vậy? Ngươi đúng là một tên ác ôn!
Lâm Vãn Vinh lắc đầu thở dài, hai mắt ươn ướt, lặng lẽ không nói gì.
Cao Tù vò đầu bứt tai, đi quanh xe ngựa vòng vo một hồi, đoạn đến gần một cung nữ người Hồ, làm mặt nghiêm nhỏ giọng hỏi:
- Vị tiểu thư này, xin hỏi có người nào chuẩn bị nước thơm cho ta không?
Cung nữ người Hồ nhìn hắn, dùng hết vốn từ Đại Hoa hỏi:
- Ngươi là ai?
- Ta gọi là Cao Tù, chắc chắn Đại Khả Hãn của các ngươi biết ta đó! Nàng và Lâm huynh đệ... Ồ, chuyện tốt giữa nàng và đại nhân câm, cũng là nhờ ta một tay tác thành đó!
- Cao Tù?
Tiểu cung nữ nhíu mày, chầm chậm lắc đầu:
- Không nghe nói qua! Ngươi nhìn khó coi như vậy lấy nước thơm làm gì, tắm cát không phải tốt hơn sao!
Đỗ Tu Nguyên và Hồ Bất Quy ngẩn người một lát, rồi đột nhiên cùng phá ra cười khùng khục.
Thịnh tình của Ngọc Già không thể từ chối, thiếu nữ Đột Quyết đầu lĩnh chỉ huy mọi người đem nước thơm vào trong trướng bồng. Lâm Vãn Vinh quay đầu đi, thấy Cao Tù đến bên cạnh xe ngựa gạ gẫm tiểu cô nương, nhịn không được hắc một tiếng:
- Lão Cao này, sao đến cả một tiểu cô nương Đột Quyết mà huynh cũng không buông tha?
Nhìn hơi nước bay lên từ trong trướng bồng, Từ tiểu thư vui không kìm được, bước chân như nhanh hơn nhưng không quên chế nhạo vài câu:
- Ngươi bỏ qua cho ngươi sao ? Đã không biết xấu hổ, còn đi nói người khác !
Lâm Vãn Vinh nhếch miệng, làm mặt thật thà không nói gì.
Từ Chỉ Tình đi vào cửa trướng bồng, đột nhiên quay đầu lại, đỏ mặt nói:
- Cảnh cáo ngươi, không được nhìn lén!
- Ta nghĩ nàng đang nhắc ta phải chú ý nhìn lén!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Nhưng mà, rình coi là việc hạ lưu, ta đâu thèm làm. Nhìn công khai thì được! Lần sau ta sẽ nói cho Nguyệt Nha Nhi biết, chúng ta hai người giao một thùng là được rồi. Không cần lãng phí nước!