Cả đêm Lâm Tam không sao ngủ được, gương mặt Đại tiểu thư, Ngọc Sương, Xảo Xảo, Tiên Nhi không ngừng hiện lên trước mắt, còn có cả Tiêu tiểu thư bụng nhô cao nhìn hắn mỉm cười, vẻ từ mẫu nhu hòa rạng ngời như ánh nắng ngày xuân ấm áp lòng người.
Rồi hắn lại nhớ tới Ngọc Già ở ngoài trăm dặm, ngọc nhan như hoa, tóc mai trắng như tuyết, như một bức tượng ngọc làm người ta trọn đời khó quên.
Lăn qua lăn lại, thật sự khó có thể ngủ được, hắn đành đơn giản dậy sớm ra khỏi giường cho xong. Quân doanh hoàn toàn yên lặng, những quân sĩ đang tuần tra rải rác thấy hắn bước ra, vội vàng khom lưng thi lễ, trong mắt tràn ngập vẻ sùng kính.
Phương đông ẩn hiện một vầng sáng đỏ, đã là canh năm rồi, cách đó không xa là dấu vết của cuộc đại chiến Ngũ Nguyên. Vô số xương cốt người Hồ và anh linh của tướng sĩ Đại Hoa đã bị cát bụi phủ dày, chỉ còn lại những đại đao cắm xuống đất là dấu tích của trận chiến khốc liệt ngày xưa.
Hai mươi vạn đại quân đang trú đóng ở đây, đối diện là người Hồ đóng cách mấy trăm dặm. Tất cả đều đang đợi, đợi kết quả đàm phán song phương, hòa hay chiến cũng ở trong thời khắc này.
Nhìn về phía bắc, trong gió cát bàng bạc thảo nguyên tiếp giáp với đại mạc, phân giới sớm đã rất mơ hồ rồi. Không nhìn thấy doanh trướng của người Hồ, càng không biết Ngọc Già đang ở nơi nào, nàng đang làm gì.
- Sao mà nhiều người không ngủ được thế nhỉ?!
Thanh âm quan thiết của Từ tiểu thư vang lên từ sau lưng, mùi thơm nhàn nhạt phất qua, nàng đã đứng lặng lẽ bên cạnh Lâm Vãn Vinh.
- Ngủ không được!
Hắn thở dài, quay đầu liếc mắt nhìn lại, chợt lặng người. Từ tiểu thư thân mặc váy màu phấn nhạt, những đường cong yểu điệu thon dài lả lướt, hiển hiện vóc người đầy đặn của nàng. Mái tóc như tơ vấn lên, cắm chéo một cây trâm ngọc, vô cùng thanh nhã. Đôi mắt lệ như những cơn sóng lưu chuyển, hàng lông mi dài mượt khẽ di động, cái tai trắng muốt như ngọc, gương mặt thanh tú tươi tắn nhu mì.
Nữ quân sư tận tâm nghiêm khắc bỏ quân phục thay đồ nữ tử, có thể nói vừa mỹ mạo vừa trí tuệ, vừa ôn nhu vừa cương nghị, thật có một tư vị rất đặc biệt. Hắn há to miệng nhìn chăm chú, mãi lâu sau mà vẫn nói không nên lời.
- Nhìn cái gì? Ngốc tử!
- Bộ xiêm y này do cô chủ ý mặc cho ta xem à?!
Hắn đứng tròng, đánh giá từ trên xuống dưới, mừng rỡ gật đầu lia lịa:
- Đẹp... Thật đẹp! Từ tiểu thư, ta thích nhất là ngươi mặc váy, vóc người ngươi vốn bốc lửa. Khôi giáp băng giá thì ngươi không nên mặc.
- Không phải mặc vì ngươi đâu!
Từ tiểu thư quay đầu đi, gương mặt nóng rần lên, rõ ràng nói không thực lòng.
Chọn ngay ngày Ngọc Già và Lâm Tam đàm phán, mặc một bộ trang phục nữ tính đã lâu không mặc, bộ trang phục còn mới, rõ ràng nàng có ý so bì với Kim đao Khả Hãn. Cho dù cương nghị đến đâu thì Từ tiểu thư cũng vẫn đàn bà, đàn bà có bao nhiêu đặc điểm thì nàng cũng có bấy nhiêu, không hề thiếu.
Lâm Vãn Vinh là người mù ăn thịt viên (ý nói hiểu rất rõ), giữ chặt tay nàng cười hì hì:
- Không phải mặc cho ta xem, vậy phải là mặc cho người khác xem phải không? Đáng tiếc, mỹ nữ số một số hai thiên hạ lại không nể mặt ta!
Từ tiểu thư phì một tiếng, giận dỗi quay đầu đi, bàn tay nhỏ bé thu lại, nhưng có người nắm lấy tay nàng thật chặt, nàng cố làm sao cũng không rút ra được.
Đang lúc vui vẻ chợt phía sau vang đến một tiếng cười sang sảng:
- Lâm Tam, Chỉ Nhi, các ngươi đã ở đây rồi à! Cũng vừa lúc!
Từ Chỉ Tình a một tiếng, hấp tấp rụt tay lại, tai nóng lên, mặt hồng như bôi phấn, khom lưng nhẹ giọng thưa:
- Nguyên soái, người tìm chúng tôi à?!
Thượng tướng quân cười gật đầu, không nhanh không chậm đi tới. Lão Hồ, Đỗ Tu Nguyên và mọi người đi theo sau, nhìn Lâm Vãn Vinh nháy nhó, vẻ mặt mập mờ nói không nên lời, trong bụng cười hắn ăn trộm bị bắt quả tang.
Lý Thái đứng trước mặt họ, lặng lẽ đánh giá Lâm Vãn Vinh, vẻ mặt rất trịnh trọng. Không biết trải qua bao lâu, lão thở dài:
- Ta đánh nhau với người Đột Quyết bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên họ cầu chúng ta đàm phán! Máu chảy đầy đất hay đao thương cất vào kho, Lâm Tam, tất cả trông vào ngươi đó.
Kỳ vọng của Lý Thái không thể không cao, Lâm Vãn Vinh cảm giác trọng trách trên người mình nặng thêm vài phần. Có lẽ tâm tình Ngọc Già cũng giống như ta nhỉ!
Hắn cười khổ gật gật đầu:
- Nguyên soái yên tâm đi, đàm phán có tốt không thì ta không dám nói, nhưng ta khẳng định làm được một việc, đó là cam đoan Đại Hoa ta sẽ không lỗ lã gì!
Tên Lâm Tam gian thương này nói sẽ không lỗ lã, vậy nhất định là có lời rồi, người trong thiên hạ đều biết đạo lý này. Lý Thái cười ha ha:
- Nghe nói ngươi trước giờ làm ăn chưa lỗ bao giờ. Nghe ngươi trả lời thế này, lão phu yên tâm lớn rồi!
Ngươi yên tâm, còn ta thì lo lắng! Hắn bi ai than thở, không nói gì chỉ lắc đầu.
Đưa mắt nhìn Từ Chỉ Tình gương mặt đỏ như gấc, bồn chồn bất an, Lý Thái đột nhiên mỉm cười:
- Chỉ Nhi, ngươi tới đây!
Trong lòng Từ tiểu thư rộn lên, vội vàng ứ một tiếng, chậm rãi bước tới. Thượng tướng quân giữ chặt tay nàng thở dài:
- Một nữ tử yếu đuối phải bỏ bao nhiêu tinh lực, chinh chiến sa trường, lập công vì nước, sắt son quên mình. Lý gia ta còn làm chậm trễ việc trăm năm của ngươi, lão phu thật sự hơi thẹn trong lòng.
- Nguyên soái!
Từ Chỉ Tình kêu lên kinh hãi, òa khóc vái lão một vái.
Lý Thái lắc đầu, trầm giọng quát:
- Lâm Tam, ngươi tới đây!
- Ờ!
Lâm Vãn Vinh vội đáp ngay, chạy vội đến trước mặt lão.
- Trước khi xuất kinh, ta đã nói chuyện với Từ Vị, nhất định phải toại tâm nguyện của Chỉ Nhi, tìm cho nàng một lang quân như ý.
Lý Thái liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi đặt ngọc thủ của Từ tiểu thư vào tay hắn:
- Bây giờ, ta giao Chỉ Nhi cho ngươi! Nàng lớn hơn ngươi hai tuổi, ngươi nhất định phải chiếu cố nàng chu đáo!