Người Hồ bên ngoài thành ngày càng đông đúc, từng đoàn từng đoàn từ bốn phương tám hướng không ngừng thúc ngựa đổ về, người nối người như tầng tầng lớp lớp mây đen cuồn cuộn, bao trùm cả thảo nguyên.
Tướng sĩ Đại Hoa lặng lẽ sát lại bên nhau, vai kề vai, lưng dựa lưng, chậm rãi tiến về phía trước, như tất cả mọi người đều được nối chặt với nhau bằng một sợi dây vô hình. Họ ngẩng cao đầu, nắm chặt trường đao, cả người sạm khói lẫn với máu tươi. Nhìn về đám người Hồ nhiều gấp mấy chục lần mình, không người nào tỏ vẻ sợ hãi, trong mắt ai ai cũng bừng lên vẻ kiêu hãnh.
- Lâm Tam! Ngươi đầu hàng đi, người Đột Quyết không phải dễ trêu đâu!
Một thanh âm khàn khàn vọng lại, Tiểu vương gia Triệu Khang Ninh bị Hứa Chấn kéo xềnh xệch, thất thanh la hét.
Lý Vũ Lăng bước lên, dùng vỏ đao nện mạnh vào miệng Tiểu vương gia, cả giận mắng:
- Đồ chó má bán tổ cầu vinh! Đại Hoa chúng ta sao lại có người bại hoại như ngươi chứ?
Thấy Triệu Khang Ninh răng môi lẫn lộn, tru lên như heo bị chọc tiết, trong lòng Lâm Vãn Vinh vô cùng sảng khoái, cười hì hì:
- Bây giờ thì ngươi rõ ràng chưa, người Đại Hoa chúng ta cũng không dễ trêu đâu?!
Hai mươi vương công Đột Quyết bị bắt mở to hai mắt nhìn hắn, sát khí bừng bừng. Tát Nhĩ Mộc giận đến răng va vào nhau lập cập. Hữu Vương Đồ Tác Tá bị một quyền của hắn đánh cho ngất đi vẫn chưa tỉnh lại, bằng không cũng nhất định lao lên liều mạng với hắn. Bị người ta công phá vương đình, bao nhiêu nhân vật tai to mặt lớn đều bị bắt, việc này chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử Đột Quyết.
Hắn quay đầu lại nhìn những dũng sĩ phía sau mình, từng gương mặt trẻ măng, đầy kiêu hãnh lẫn bi tráng, mọi người không ai nói gì chỉ nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ kiên cường.
“Xoát!” Nhiệt huyết hắn bỗng sôi trào, bạt xuất chiến đao, hét lớn:
- Chúng ta sẽ được chôn dưới thành Khắc Tư Nhĩ! Các huynh đệ, các ngươi có sợ không?
- Giết! Giết! Giết!
Toàn thể tướng sĩ Đại Hoa vung trường đao trong tay, đồng thanh hô lớn, tiếng gào thay cho câu trả lời của họ, tiếng kèn lệnh vừa bi tráng vừa mang khí thế hừng hực, trong khoảng khắc cả mặt đất rung chuyển dữ dội.
Lâm Vãn Vinh lập tức vung đao, gương mặt sạm đen bừng bừng sát khí:
- Binh lính Đại Hoa nguyện chết đứng, tuyệt không sống quỳ! Hãy để cho vương đình người Đột Quyết thành nơi vinh diệu vĩnh viễn cho chúng ta!
Thanh âm ngân vang như chuông khua trống đánh, dội vào lòng từng người, khí thế hào hùng, tất cả tướng sĩ đều tuôn trào lệ nóng, ở giữa vòng vây trùng trùng của người Hồ nhưng không một ai còn tâm lý cầu sống cả.
Vầng thái dương dần dần lên cao, soi rọi khắp thảo nguyên bao la, ánh bình minh đỏ ối chiếu bừng lên khuôn mặt từng chiến sĩ, những con ngươi đen nhánh rực sáng trong nắng mai dịu dàng ấm áp.
Người Đột Quyết bốn phía nghe kèn lệnh của người Đại Hoa, lẳng lặng tiến tới gần hơn, vây chặt họ vào giữa. Từ không trung nhìn xuống, chỉ thấy khôn cùng đầu người với ngựa, như một biển lốm đốm chấm đen, tạo thành một vòng tròn chậm rãi di động. Năm vạn thớt đại mã đồng thời tiến lên, rầm rập như tiếng sấm ngày xuân.
Một lá long kỳ hoàng kim phất phới tung bay trên đầu mấy ngàn tàn quân Đại Hoa, là biểu tượng của tinh thần bất khuất kiên cường, không hề bị lay chuyển. Có thể rõ ràng thấy được nét mặt hung tàn của người Hồ, họ từng bước tiến tới, không nhanh không chậm, tiếng thở của người và ngựa nghe như tằm ăn lá, rào rạt không dứt.
Khi còn cách mấy trăm trượng, người Đột Quyết chậm rãi dừng lại. Một cỗ kiệu vàng rực hiện lên giữa ba quân. Đại Khả Hãn Đột Quyết cầm kim cung mặc tiễn, đứng trên đài lặng lẽ quan sát. Đôi gò má xinh đẹp tuyệt trần, ánh mắt lấp lánh.
- Ta nói lại một lần cuối cùng.
Ngọc Già không biến sắc, mắt lóe lên như điện, thanh âm trong trẻo, không nhanh không chậm, mạnh mẽ vang vọng khắp trận tiền:
- Người Đại Hoa! Để Tát Nhĩ Mộc lại, ta sẽ tha cho các ngươi đi!
Trong trận Đại Hoa yên tĩnh vô cùng, hai mươi vương công Đột Quyết, đến cả Tát Nhĩ Mộc, cũng bị đưa ra trước trận. Miệng họ bị nhét giẻ, mắt bị bịt kín bằng những miếng vải đen, giãy giụa không ngừng, ánh đao lấp loáng lúc nào cũng kề lên cổ họ.
Giọng Lâm Vãn Vinh mạch lạc, lạnh lùng truyền đến:
- Ta cũng nói một lần cuối cùng. Đại Khả Hãn! Sự thông minh của ngươi hãy để lên bàn đàm phán sắp tới. Lúc này mà khiêu khích sự kiên nhẫn của ta thì không phải cách làm của kẻ đại trí.
Mặt Ngọc Già băng giá, lặng lẽ đưa mắt lướt xuống. Thảo nguyên yên lặng, ngoại trừ tiếng chiến mã thở phì phò, không nghe được tiếng động nào khác, sự yên tĩnh giống như một thùng thuốc nổ lúc nào cũng có thể bị châm ngòi.
Bầu trời bỗng nhiên đổi gió, một đám mây đen ở đâu kéo đến, che khuất mặt trời bình minh, trong nháy mắt mọi thứ trên thảo nguyên đều sẫm lại.
Tháng năm vốn thời tiết phải rất nóng, nhưng hôm nay hơi dị thường, trong gió nhẹ còn pha chút hơi lạnh, lão Cao nhìn trời, lắc đầu than thở:
- Hình như sắp có giông rồi.
Lâm Vãn Vinh trầm mặc, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng:
- Hồ đại ca, lão Cao, các ngươi hãy nhớ, mặc kệ phát sinh chuyện gì, chỉ cần Ngọc Già do dự một chút, các ngươi lập tức chỉ huy huynh đệ, áp giải Tát Nhĩ Mộc, lập tức chạy đi! Cơ hội có lẽ chỉ có một lần, ngàn vạn lần đừng chậm trễ! Chỉ cần qua được cửa này của Ngọc Già, thảo nguyên sẽ một đường bằng phẳng, có Tát Nhĩ Mộc và Đồ Tác Tá trong tay, những người Hồ còn lại, không ai dám động đến một sợi lông của các ngươi đâu... Đã nhớ kỹ chưa?
Thần sắc hắn rất trịnh trọng, trước giờ chưa từng như vậy, Hồ Bất Quy Cao Tù vội vàng ôm quyền:
- Mạt tướng tuân lệnh!
Lý Vũ Lăng ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên hỏi:
- Lâm đại ca, còn huynh?
- Ta?
Lâm Vãn Vinh gật đầu mỉm cười:
- Nếu có cơ hội, đương nhiên ta sẽ đi với các ngươi. Các ngươi cũng biết, ta rất sợ chết mà!
Trong lúc căng thẳng này, cũng chỉ có Lâm tướng quân mới có thể đùa giỡn như vậy được. Mọi người cười ồ lên thành tiếng. Chỉ có Ninh Vũ Tích vẫn lặng lẽ không nói, như cảm giác được cái gì, nhè nhẹ kéo tay hắn, lòng bàn tay tiểu tặc ướt nhoẹt, vã đầy mồ hôi.
Trầm mặc thật lâu, giọng Kim Đao Đại Khả Hãn lại nhẹ nhàng chậm rãi vẳng tới:
- Đây là người Đại Hoa các ngươi tự mình lựa chọn, không thể oán ai được! Các dũng sĩ, chuẩn bị công kích!
“Hống...! Hống…!” Người Đột Quyết vừa rồi còn yên lặng, đột nhiên người gầm ngựa hí, cất tiếng hú phẫn nộ như sói tru, loan đao trong tay lóe ra hàn quang. Vó ngựa dồn dập, mặt đất bỗng ầm ầm rung chuyển.
- Các huynh đệ chuẩn bị...!
Lâm Vãn Vinh hét to.
Tất cả tướng sĩ đều căng mắt, đao kiếm tuốt ra khỏi vỏ, một trận mưa máu sắp xảy ra rồi, đến cả Ninh tiên tử thanh khiết đạm nhã cũng nhịn không được, nắm chặt chuôi kiếm.