Ánh đao lóe lên, máu chảy ngút trời.
Những con ngựa lửa chạy loạn khắp nơi, như những bó đuốc điên khùng, những căn nhà gỗ, trướng bồng hai bên đường nhanh chóng bắt lửa, theo thế gió bốc cháy ngùn ngụt. Vô số người Đột Quyết bị giày xéo, cố gắng chạy thoát khỏi biển lửa xung quanh, tiếng gào thét thảm thiết thê lương vang lên không dứt. Cả ngàn người nháo nhác tán loạn, từ ngoài thành, kỵ binh Đại Hoa đang cuồn cuộn xông vào, như cơn mưa tên rắc kín bầu trời lửa khói, Khắc Tư Nhĩ trong chớp mắt từ thiên đường hóa thành địa ngục.
Giữa biển lửa ngút trời, kỵ binh Đại Hoa toàn thân tắm máu, loan đao giơ cao, như nước lũ điên cuồng dũng mãnh tràn vào hoàng cung Đột Quyết.
Trong ngoài cung điện, tức khắc lúc nhúc đầu người, người Đột Quyết, người Đại Hoa, đao thương đẫm máu, chiến mã ken nhau chen chúc xô đẩy. Khoảng cách hai bên cực gần, có thể ngửi được mùi mồ hôi của đối phương. Xung quanh toàn những cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt điên loạn: “Người Đột Quyết như thế, người Đại Hoa còn hơn thế nữa!”
- Lão Cao, con mẹ nó, ngươi rốt cuộc cũng đến rồi!
Nhìn thấy khuôn mặt đen sạm của Cao Tù, Hồ Bất Quy kích động chảy cả nước mắt, vồ lấy tay hắn tay, kêu lớn.
- Xấu hổ! Bên ngoài chém giết thống khoái quá, suýt nữa quên béng mất trong này. Thứ tội! Thứ tội!
Cao Tù cười ha hả, nhìn lướt qua Tát Nhĩ Mộc và các vị vương công Đột Quyết đã bị bắt, dương dương đắc ý gật đầu. Quân sĩ xông lên, trói chặt cả bọn lại, Tiểu Khả Hãn thì lại càng "chiếu cố" đặc biệt hơn.
Ngọc Già tay cầm kim đao, đôi môi đỏ mọng rỉ máu, hận không được lập tức lao lên. Chỉ là những lưỡi đao băng giá của người Đại Hoa đang kê vào cổ Tát Nhĩ Mộc, động một chút đã có thể đứt đầu người rồi.
Lý Vũ Lăng nhìn kỵ binh Đột Quyết đông như lang như hổ, hưng phấn quẹt vết máu trên mặt:
- Người Hồ nhiều quá! Lâm đại ca, chỗ này đủ cho chúng ta giết! Mẹ nó, hôm nay lãi to rồi!
- Đúng vậy!
Lâm Vãn Vinh bật cười:
- Chúng ta lãi to rồi!
Hắn chầm chậm xoay người lại, nhìn tất cả quân tinh nhuệ Đại Hoa phía sau, đột nhiên vung tay hô lớn:
- Các huynh đệ, các ngươi biết đây là nơi nào không? Ta nói cho các ngươi biết, cả một vùng máu lửa này… chính là hoàng cung người Đột Quyết! Là hoàng cung của người Đột Quyết !!!
“Hô...! Hô…!” Câu nói của hắn giống như pháo nổ, cả đám người nhất thời bùng lên sôi sục. Một khắc này rửa sạch sỉ nhục mà người Đại Hoa đã đợi mấy trăm năm. Vô số binh lính nhiệt huyết rơi lệ, họ hoan hô điên cuồng. Vung lên những thanh đao đẫm máu, lao thẳng vào đám người Hồ đối diện.
Dưới sự kích thích tinh thần này, khí thế của Đại Hoa không gì cản nổi, cho dù chiếm được ưu thế nhân số tuyệt đối, đội hình người Đột Quyết vẫn bị họ bức bách dạt ra mấy trượng .
“Xoát!” Ngọc Già rút loan đao khỏi vỏ, bàn tay nhỏ bé lạnh lùng vung lên. Người Đột Quyết bốn phương tám hướng trong nháy mắt ùa trở lại.
“Keng! Keng! Keng!” Vô số đao thương chém vào nhau, song phương lại xông vào tử chiến, tướng sĩ Đại Hoa sắc mặt ai nấy đỏ gay, trong mắt lóe ra vẻ hung hãn lẫn hưng phấn, dù chết cũng không chịu lùi một bước.
Trong khi giằng co, dù chưa giết chóc thảm khốc, nhưng không khí này gần như gây ra áp lực đến mức không hít thở nổi, ngoại trừ những tiếng thở phì phò thì không ai nói được chuyện gì nữa. Ánh mắt Ngọc Già lóe sáng, kim đao vung lên. Những người Đột Quyết gầm thét, cả đội hình liều mạng lao vào chém giết, từng bước từng bước áp chế không gian chật hẹp của đối thủ.
- Không ai được lùi!
Ánh mắt Lâm Vãn Vinh dữ dội, phun mạnh một ngụm nước bọt, đại đao chỉ thẳng về phía trước.
- Giết!
Những tướng sĩ Đại Hoa đồng thời gào lên một tiếng, hai mắt đỏ ngầu. Trong nháy mắt toàn bộ sức mạnh bộc phát, vung đại đao sáng loáng quyết chiến đám người Đột Quyết, đánh chúng bật ngược trở ra.
Đây là cuộc đấu về ý chí giữa hai dân tộc! Trên mặt mỗi người Đại Hoa đều có cảm giác vừa hưng phấn vừa bi tráng khó có thể nói hết, từ Lâm Tam cho tới binh lính, không trừ một ai, họ đều tin rằng họ sẽ tuyệt không thể bại trong cuộc đối đầu này.
Kim Đao Đại Khả Hãn khẽ ngẩng đầu lên, quan sát "người câm", ánh mắt dần dần lạnh đi, loan đao chĩa thẳng ra, bàn tay trắng muốt, thấp thoáng có vài sợi gân xanh. "Người câm" nhìn thẳng vào nàng, sắc mặt âm trầm như trời đêm.
Giữa khoảng lặng lẽ đáng sợ này, trong lòng mọi người đều căng như dây đàn, không ai biết, sợi dây đàn này khi nào thì đứt, mà khi đứt thì sẽ có chuyện gì xảy ra?
- Tỷ tỷ, không cần lo cho đệ, giết họ đi!
Tiểu Khả Hãn Đột Quyết thân đã bị đám người Đại Hoa nắm trong tay, đột nhiên cắn răng gào lên, tiếng thét vừa run rẩy vừa non nớt của trẻ nhỏ vang vọng hoàng cung.
Lão Cao tát một cái thật mạnh vào mặt Tiểu Khả Hãn, cả giận quát:
- Còn nói nữa ta cắt lưỡi ngươi!
“Tát vào mặt Đột Quyết Khả Hãn, là chuyện không ai dám bao giờ nghĩ tới, sao ta lại có thể làm nhỉ?” Lão Cao xòe xòe bàn tay, mãi một lúc lâu sau đột nhiên cười lên ha hả. Hồ Bất Quy đương nhiên hiểu ý của hắn, cười hắc hắc:
- Cho tiểu tử nhà ngươi đắc ý trước đó!
- Tát Nhĩ Mộc...!
Ngọc Già bi thảm hét lên, hai mắt trợn lên, răng nghiến chặt, cán kim đao trong tay cơ hồ bị bóp nát.
Lâm Vãn Vinh khẽ lắc đầu, than:
- Cao đại ca, đừng quá thô bạo, Đại Hoa chúng ta lễ nghi chi bang, lấy đức thu phục người, sao động thủ như vậy được?
- Đúng, đúng, lần sau nhất định sửa!
Lão Cao cười hì hì gật đầu.
- Ngươi đừng làm bộ chuột khóc mèo, giả từ bi!
Tát Nhĩ Mộc kêu lên phẫn nộ, tuy là giọng điệu hơi cứng, nhưng nói tiếng Đại Hoa cũng rất chuẩn. Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nhìn hắn, rồi nhìn Ngọc Già. Vẻ mặt Đại Khả Hãn băng giá, trong mắt bắn ra ngàn tia căm hận.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu giễu cợt:
- Tát Nhĩ Mộc! Mèo khóc chuột mới là giả từ bi, chuột khóc mèo là từ bi thật. Khi tỷ tỷ ngươi dạy tiếng Đại Hoa, khẳng định ngươi không chịu chuyên tâm học tập rồi.
Tiểu Khả Hãn mở to hai mắt nhìn hắn:
- Ta mặc kệ ngươi là chuột hay là mèo, tóm lại, ngươi khi dễ tỷ tỷ của ta, Tát Nhĩ Mộc ta nhất định sẽ không buông tha cho ngươi!
- Ta không có khi dễ...
Hắn muốn biện bác, nhưng liếc mắt nhìn Ngọc Già, giọng nói bỗng nhỏ đi nhiều. Nói những lời này ở đây tựa hồ không phải lúc lắm!
Đại Khả Hãn thở dài thườn thượt, mặt ánh lên kim quang nhàn nhạt, nàng lắc lắc đầu, ánh mắt chăm chú nhìn vào mặt hắn:
- Người Đại Hoa, nói điều kiện đi! Chỉ cần ngươi thả Tát Nhĩ Mộc và tộc nhân của ta, Ngọc Già dùng danh dự của Đột Quyết Hãn Quốc Kim Đao Đại Khả Hãn cam đoan với ngươi, ta sẽ không truy cứu chuyện tập kích vương đình. Ngươi và dũng sĩ của ngươi có thể bình yên vô sự rời thảo nguyên, vinh quy về cố quốc của các ngươi!