Ngọc Già đầu đội mũ lông cừu màu vàng óng ánh, những tua sợi lấp lánh chảy xuôi theo đôi tai xinh xắn. Nàng mặc bộ váy áo kim sắc kiểu dân tộc Hồ, trên đó thêu những đầu sói bằng chỉ vàng, đủ loại kích cỡ khác nhau, thần thái hoặc đang giận dữ, hoặc đang rú gào, rất uy phong. Dọc theo váy từ trên xuống đính một dãy nút màu vàng cam, kéo từ bộ ngực đầy đặn tràn xuống tới bụng, đan vào những đầu sói kia, tạo thành một đường cong đằm thắm đầy nữ tính, cao quý ưu nhã.
Nàng chậm rãi đứng dậy, chiếc váy trải dài trên mặt đất, bộ y phục lấy kim sắc lang biểu tượng cho thân phận ôm gọn lấy thân hình đầy đặn, ánh đèn mông lung hắt lên vách một chiếc bóng thon thả mỹ lệ.
Ngọc Già vừa lắc chuông, vừa xoay người lại nhìn hắn, trong cảnh đào hoa hồng phấn, gương mặt óng ánh như ngọc như ngà hơi ửng đỏ, những đường nét tươi tắn nõn nà, tưởng chừng có thể tan thành nước.
“Nàng hỏi cái gì?” “Người câm” thận trọng hết nhìn đông tới nhìn tây. Trong phòng ngập tràn hồng sắc, lụa là phất phơ, chuông đổ lanh canh, mùi hương thoang thoảng, giống như lọt vào mộng cảnh thiên đường, vừa ấm áp vừa dễ chịu. Lúc này ở đây, ngoại trừ Ngọc Già và hắn ra, không có người thứ ba.
- Ngươi không nghe được những gì ta nói thật ư?!
Một tiếng than nhẹ vang lên bên tai, một hơi thở thơm tựa hương lan, mang theo luồng khí nóng bỏng, hừng hực phớt qua mặt hắn, làm hắn giật bắn cả người.
Quay đầu nhìn lên, gương mặt đỏ lựng của Nguyệt Nha Nhi. Mùi rượu sữa ngựa nhè nhẹ thoảng đến, Ngọc Già có vẻ hơi lâng lâng, đôi môi mọng đỏ khẽ mấp máy, cặp mắt ngời sáng rực rỡ, soi thẳng vào mắt của hắn, nửa như nghi ngại gì đó, nửa như muốn tìm kiếm cái gì đó.
Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc lẫn mơ hồ kia, trong lòng “người câm’" kinh hoảng, vội vàng lui ra phía sau vài bước, cúi đầu, hai tay múa lên loạn xạ .
- Ngươi …! Nhìn ta đây!
Giọng nói như vang vọng từ một chân trời xa xôi nào đó, mang theo vẻ quyền uy và tôn nghiêm khiến cho người khác không thể chống lại, hai ngón tay trắng muốt thon dài nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn, chậm rãi nâng đầu hắn lên.
Ngọc Già hơi cau mày, hai mắt như điện, phong thái vương giả, hai ngón tay nâng cằm hắn, nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt trong veo giống như có thể xuyên thấu lòng người.
"Mẹ nó, đây là chuyện gì thế? Nha đầu này thành Đại vương, ta lại trở thành tiểu thiếp để mặc nàng chọn lựa." Trong lòng “người câm” chỉ biết kêu khổ, dở khóc dở cười.
Hai người mặt đối mặt, chỉ cách nhau có chừng một thước, loáng thoáng có thể cảm thấy hơi thở của đối phương. Trong đôi mắt Ngọc Già lại dâng lên một làn sương mong manh:
- Ngươi không biết ta thật sao? Nhưng, ta có một trực giác nhạy cảm, ta nhất định biết ngươi.
"Người câm" kêu ú ớ, ngang ngạnh lắc đầu.
- Ngươi không nhận cũng vô dụng.
Trên khuôn mặt mỹ lệ của Kim Đao Khả Hãn ánh lên vẻ kiên định:
- Ngươi chiến thắng Đồ Tác Tá bằng thủ đoạn ti tiện, bôi dược phấn vào chiến mã theo kiểu hạ lưu… Ta vẫn có một loại cảm giác giống như đã từng gặp...
"Người câm" lấy làm khó hiểu. nghi hoặc nhìn nàng. Ánh mắt Nguyệt Nha Nhi dường như đang ở nơi xa xôi, buồn bã nói:
- ... Khi ngươi xuất hiện trước mặt ta, con tim ta đột nhiên có cảm giác như bị vỡ òa, có khao khát được gần gũi với ngươi. Ta nghĩ ta nhất định gặp ngươi rồi! Trực giác rất quan trọng đối với ta, cho dù sai, ta cũng tuyệt không hối hận! Ta nói như thế, ngươi có thể hiểu được không?
“Hiểu được mới là lạ!” Với trình độ tiếng Đột Quyết của Lâm Vãn Vinh, chỉ có thể thấy nàng há mồm thôi.
Ánh mắt "người câm" vừa bàng hoàng vừa bất lực. Vẻ mặt đó cũng không thể giả được. Ngọc Già ngẩn ngơ nhìn hắn, đột nhiên im lặng nắm chặt tay hắn, đôi mi dài chớp chớp, nước mắt từ từ lăn xuống:
- Từ tái ngoại trở về, không hiểu sao ta đã quên đi rất nhiều việc! Những thứ ta quên, có vẻ như chính là thứ ta cả đời đang tìm kiếm. Ai làm cho ta quên? Tại sao hắn phải làm như vậy đối với ta ...? Ta hận hắn! Ta nhất định sẽ không buông tha cho hắn.
Kim Đao Đại Khả Hãn nắm chặt hai tay, hàm răng trắng như ngọc đã cắn đôi môi đến bật máu, mắt nàng bắn ra những tia cừu hận vô ngần, như ngọn lửa hừng hực muốn thiêu đốt tất cả.
Lâm Vãn Vinh dù sao cũng không hiểu, hết nhìn đông tới nhìn tây, trong ánh mắt tràn đầy vẻ vô tội, đâu biết được Ngọc Già đang hận hắn tới cùng cực.
"Nếu có thể được như 'người câm', không nghe thấy gì cả, không hiểu người ta nói gì cả, vậy sẽ tránh cho ta biết bao phiền não." Ngọc Già thầm than thở, lau nước mắt, giữ chặt tay hắn, dịu dàng hỏi:
- Ngươi thích nơi này không? Đây là phòng của Ngọc Già đó.
"Người câm" mở to hai mắt nhìn nhìn nàng, Nguyệt Nha Nhi cười, cầm tay hắn dẫn đi tới đi lui khắp căn phòng rộng:
- Ta biết ngươi không nghe được, nhưng không sao đâu, Ngọc Già sẽ là tai của ngươi! Ta ở với ngươi, cái gì ta cũng có thể nói, ta thích như vậy. Ngươi xem, đây bộ quần áo tuyệt đẹp, lúc ta mười sáu tuổi đã gạt phụ Hãn, trốn đến Hưng Khánh phủ dùng rượu sữa ngựa tự làm đổi được đó. Đây là lá trà, đây là phấn hồng, đây là thi tập điển sách của Đại Hoa, đây là quần áo ta tự mình làm, đây là…
Nàng nhìn nhìn cái bình thủy tinh trống trơn, sửng sốt trong chốc lát, ánh mắt lại rơi vào cõi mông lung:
- Cái này gọi là nước hoa, là phát minh mới của người Đại Hoa, ta thích nhất đó ... Kỳ quái, sao lại trống rỗng nhỉ?
Trong lòng Lâm Vãn Vinh rõ hơn ai hết, lúc vượt qua biển Chết La Bố Bạc, nàng đổ sạch nước hoa ra, lén dùng nó để chứa nước được phân phối cho nàng, rồi lại đem những giọt nước vô cùng trân quý đó tặng cho Oa Lão Công.
- A, a!
"Người câm" đưa mũi gần tới miệng bình thủy tinh, hít thật sâu, không ngừng gật đầu.
- Ngươi cũng thích à?
Nguyệt Nha Nhi hân hoan kể:
- Không sao đâu, ta vẫn còn! Người chế ra nước hoa ở Đại Hoa đúng là một tên đại gian thương, giá tiền một bình nước hoa này có thể mua được ba mươi đầu dê, mà chẳng phải lúc nào cũng mua được. Ta bỏ ra số tiền gấp ba, mới mua được hai bình!
May mà Lâm Vãn Vinh không hiểu nàng nói gì, bằng không chắc hắn sẽ nhảy lên chửi um trời: "Tiểu thư, nàng mua phải đồ buôn lậu ở chợ đen mới có giá đó, việc này sao lại đổ lên đầu ta?"
- Còn nữa, tấm màn hồng phấn này là lụa thượng hảo hạng ở Giang Nam đó, khi nữ tử Đại Hoa xuất giá thường chọn lựa màu này, ta cũng rất thích... "Người câm"! Trông được không?
Nàng dùng tấm lụa màu hồng phấn, nhè nhẹ áp vào mặt, chỉ lộ ra hai mắt sáng ngời, nửa e ấp nửa vui mừng, vẻ mặt đó giống y như vẻ mặt mà hắn thấy ở ngoài Hưng Khánh phủ.
"Nhân sinh ơi là nhân sinh!" Nhìn bộ mặt kiều diễm như hoa đó, người câm không nói gì chỉ khẽ than.
Nguyệt Nha Nhi giữ chặt tay hắn, đi đi lại lại trong khuê phòng tràn ngập hương thơm của mình, luôn miệng cười nói. Lâm Vãn Vinh cũng động tâm. Hắn biết, Ngọc Già sở dĩ thân cận với hắn như vậy, không chỉ vì hắn là dũng sĩ thắng Điêu Dương Đại Tái mà chủ yếu là trong lòng nàng tự sinh ra cảm giác thân thiết với hắn, cảm giác này như một thói quen rồi, cho dù nàng có thể quên hết những kỷ niệm về hắn, thì thói quen đã khắc vào xương tủy này cũng không thể cứ nói sửa là sửa được?