Vừa nghĩ như thế, trong lòng nhất thời vừa sợ hãi, vừa có chút ngứa ngáy, lại cảm thấy như tê dại đi. Đưa mắt nhìn quanh, màn vách phấn hồng, chăn đệm bằng tơ, buông rèm như ẩn như hiện, mùi thơm thoang thoảng động lòng người, khắp nơi đều hiện lên vẻ nồng ấm. Hắn như rơi vào mộng cảnh, nằm xuống không muốn nghĩ ngợi tiếp nữa.
- A... A...
Chiếc kiệu kia còn chưa dừng lại, hắn vén rèm lên, vươn đầu ra, cố sức giơ tay vẫy vẫy Hồ Bất Quy.
“Không phải là đang được ngồi kiệu sao, làm sao Lâm tướng quân lại nhát gan thế nhỉ?” Lão Hồ nhìn thế nghi hoặc khó hiểu, hết lần này tới lần khác Lâm tướng quân có miệng mà không thể nói, nhìn biểu hiện của hắn, cũng không biết hắn muốn nói gì.
Chiếc kiệu lắc la lắc lư, bất tri bất giác đã gần bên vương cung Đột Quyết rồi, đại môn to lớn đã gần ngay trước mắt, hai đội thủ vệ gác hai cánh cửa, kiểm tra nghiêm ngặt từng bộ lạc tiến cung.
Quy mô của hoàng cung Đột Quyết lớn hơn một chút so với tưởng tượng của Lâm Vãn Vinh, nhưng nếu so với cung thành Đại Hoa thì không chỉ không lớn bằng, mà độ tinh xảo kiến trúc cũng khác biệt như mây so với bùn. Cấp bậc kiến trúc của người Đột Quyết chỉ dừng lại ở giai đoạn đồ đá giản đơn, mặc dù đây là nơi tối cao của nội đình vương cung cũng không ngoại lệ. Tường cung hoàn toàn do xây bằng đá cuội, cực kì thô sơ, một con đường trải đá vụn, dẫn từ tường thành vào cửa chính.
Còn chưa đến gần, thấp thoáng nghe thấy bên trong có tiếng ngựa gầm sói tru, thỉnh thoảng có tiếng cười nói của mấy người Đột Quyết vọng lại, kèm theo mùi rượu sữa ngựa nồng đượm. Dường như vị trí của đại điện cử tiệc cách cửa chính không xa lắm.
Thủ vệ gác cửa cung, thấy cỗ kiệu lắc lư đi tới, lập tức bỏ đi vẻ hung dữ, cung kính để tay lên ngực cúi đầu. Thiếu nữ Đột Quyết không thèm liếc mắt, trực tiếp xuyên qua cửa thành, đi thẳng vào. Lão Hồ đi theo phía sau các nàng cũng được hưởng ké, những tên thủ vệ chỉ giữ ngựa họ lại, rồi kiểm tra qua loa một chút, xoát những nơi có thể giấu vũ khí, sau đó phất tay cho họ tiến vào.
Vừa vào cửa, đã nghe tiếng huyên náo cười đùa ở xa xa, cách cửa chính hai ba trăm trượng là một tòa cung điện thật lớn.
Cung điện đó toàn bộ xây bằng gỗ. Tường cao mái rộng, hành lang uốn lượn, trông rất hùng vĩ. Cánh cửa đại điện, toàn bộ do những cây gỗ to đóng thành, dán giấy da trâu, ánh lên kim sắc thấp thoáng.
Cung điện cấu tạo rất tinh vi, khí thế hùng tráng, hoàn toàn đối lập với những tòa nhà đá thô thiển chung quanh, Lâm Vãn Vinh chỉ nhìn thoáng qua là biết, nhất định đây là những công nhân Đại Hoa tới trợ giúp người Đột Quyết thiết kế và xây dựng.
Hai bên cửa chính đại điện đều có một pho tượng đầu sói kim sắc thật lớn, há mồm nhe răng, khí thế hung tợn. Nhìn thấy dũng sĩ câm nhấc rèm lên không ngừng quan sát cung điện, trong mắt tràn đầy vẻ tò mò, một thiếu nữ Đột Quyết tươi cười:
- Nơi đó là nơi đại Khả Hãn thượng triều xử lý chánh sự các nơi, buổi tiệc tối nay cũng cử hành ở đó. Ngài xem, yến hội đã bắt đầu rồi. Ngài tới quá muộn đó!
Thượng triều và đãi tiệc tại cùng một chỗ, việc này nếu ở Đại Hoa quả thực khó có thể tưởng tượng. Người Đột Quyết còn chưa có thỉnh giáo qua phép tắc ăn uống của Đại Hoa, hoặc có lẽ họ không thèm để ý.
Vài người Hồ đi lên, cung kính dẫn bọn người Hồ Bất Quy tới nơi có buổi tiệc trên đại điện.
Lâm Vãn Vinh đang cảm khái thì cỗ kiệu lại lắc lư chuyển hướng, không đi theo bọn người Hồ Bất Quy, mà ngược lại dọc theo một con đường, xa dần cung điện, gấp gáp đi tới mãi.
- A... A...
Người câm kinh hãi thất sắc, vội vàng phất tay cầu cứu. Hồ Bất Quy tỉnh ngộ, bước ra cản trước mặt thiếu nữ:
- Làm gì thế? Các người muốn đem dũng sĩ của chúng ta đi đâu?!
Thiếu nữ Đột Quyết cười nói:
- Dũng sĩ câm chính là dũng giả có một không hai trên thảo nguyên, lại là khách nhân tôn quý nhất của đại Khả Hãn, ngài đương nhiên phải được hưởng thụ chiêu đãi tốt nhất. Các ngài đừng lo, không có ai dám khi dễ đâu!
Nhìn kiểu này là biết đại sự không ổn rồi, người câm múa tay loạn xạ, a a kêu lớn, cơ hồ muốn bảo chiếc kiệu hạ xuống.
Thiếu nữ quay đầu, dùng tay ra hiệu:
- Dũng sĩ, ngài bất tất sợ hãi, đại Khả Hãn chí cao, không nói hai lời, người nhất định sẽ tiếp đãi ngài chu đáo. Ngài theo người sẽ được hưởng thụ vinh hoa phú quý vô cùng!
“A?!” Lão Hồ trợn tròn mắt: “Bảo Lâm tướng quân theo Ngọc Già, đây là ý gì?!”
Người câm nghe thế kinh ngạc lạnh mình, cả người lông tơ dựng đứng lên: “Hết rồi hết rồi, xem ra kiểu này Nguyệt Nha Nhi nhất định phải sủng hạnh ta rồi! Thất thân là việc nhỏ, thất tiết là việc lớn! Vì quốc gia và dân tộc, có cần phải hy sinh danh tiết cá nhân ta không?! Trời ạ, ta làm sao lại gặp phải chuyện thê thảm như thế này!
Trù trừ trong chốc lát, liếc mắt qua, chỉ thấy xa xa trên bầu trời ngoài thành, lóe lên một chùm ánh sáng pháo hoa, tuy vô thanh vô tức, nhưng lại mĩ lệ rực rỡ, chói lòa! Thần sắc lão Hồ chấn động, vội vàng liếc mắt nhìn Lâm tướng quân tỏ ý: “Không nên câu nệ tiểu tiết, tin rằng với bổn sự của tướng quân, nhất định có thể chế phục được Ngọc Già! Việc này ảnh hưởng đại sự, vì Đại Hoa, xin ngài hy sinh chút xíu!!”