- A... a...
Người câm nhảy xuống ngựa, dắt dây cương, chỉ chỉ vào tai mình, rồi chỉ chỉ vào miệng, hai tay ra sức vung vẫy, ra hiệu nghe không được nàng nói gì.
Hết thẩy người câm, đa phần là điếc, Nguyệt Nha Nhi tự nhiên biết đạo lý này. Nàng ngồi trên ngựa, nhìn thẳng vào mặt người câm, tỏ vẻ thất vọng:
- Ta dường như gặp ngươi ở đâu rồi... Ngươi thật có phải là người câm không?!
Người câm dùng sức lắc lắc đầu, ánh mắt mờ mịt, căn bản nghe không hiểu nàng đang nói cái gì. Ngọc Già than thở:
- Đáng tiếc, sao ngươi lại là người câm được chứ?
Nguyệt Nha Nhi nói tiếng Đột Quyết, Lâm Vãn Vinh chẳng hiểu lấy một câu nào, vẻ lo lắng bất lực tràn đầy trong mắt, thần thái rất giống những người câm điếc, hắn cũng chẳng cần đóng kịch nữa.
Chạy một mạch tới đây, cũng không biết chạy bao xa rồi, xa xa không nhìn thấy đám người Hồ nữa, con đại mã Đột Quyết dần dần chậm lại.
Nhớ tới tình hình trong trận điêu dương cuối cùng, Nguyệt Nha Nhi nhíu mày, đột nhiên nhảy xuống ngựa, ngăn trước người tên câm, chỉ chỉ vào đầu ngựa, bàn tay nhỏ bé đưa lên má, ngửa đầu ra vẻ uống nước, rồi đưa nắm tay lên mặt mình, lắc lắc đầu, rồi mở to hai mắt nhìn hắn.
“Đây là cái gì?” Người câm nhìn thẳng vào mặt nàng, vẻ sững sờ.
Các động tác của Ngọc Già vừa rồi chắc là muốn nói gì đó. Lâm Vãn Vinh nhìn cánh tay nàng một lát, đột nhiên hiểu ra, nha đầu này dùng ngôn ngữ người câm. Bấy giờ, ngôn ngữ bằng tay không hề có tiêu chuẩn gì cả, chỉ là Ngọc Già có thiên phú cực cao, diễn tả rất gãy gọn, làm người ta vừa thấy là hiểu ngay. Nàng hỏi:
- Tại sao ngươi phun nước vào ngựa?
Người câm đưa mặt gần mũi ngựa, làm ra tư thế ngửi ngửi, rồi ngẩng đầu lên ú ớ hai tiếng, dương dương đắc ý nhìn nàng.
Ngọc Già giật mình hiểu ra, chính bởi vì hắn người câm, do đó mũi hắn rất linh mẫn, có thể ngửi được dược thảo mình bôi vào dây cương và đầu ngựa. Hắn hắt nước vào đầu và mũi ngựa là để hòa tan dược phấn, khiến thanh thông mã thoát khỏi sợ mùi thuốc.
- Tại sao ngươi nghĩ đến việc ta bôi dược thảo vào mũi thanh thông mã, còn những chỗ khác thì sao?!
Ngọc Già lấy tay chỉ chỉ vào ngực hắn, rồi lại điểm điểm vào ngực mình, lắc lắc đầu, làm ra tư thế nghi hoặc, rồi vỗ vỗ vào mũi con ngựa Đột Quyết, rồi dùng múa máy ở những chỗ khác.
Người câm khẽ gật đầu, trong lòng cười thầm: “Thật không thấy không biết a! Nha đầu Nguyệt Nha Nhi thì ra là một giáo sư dạy chữ tượng hình rất tốt.”
Hắn đi đến bên cạnh con ngựa, nhè nhẹ vuốt ve lưng ngựa, rồi chỉ chỉ vào mình. Sau đó vỗ ngực, làm vẻ trái tim đang nhảy lên, miệng ú ớ vài tiếng. Động tác tuy tức cười, nhưng Ngọc Già có thể hiểu ý của hắn:
- Ngựa giống với chúng ta, đều có sinh mạng cả!
Nàng cười gật gù, đang muốn nói chuyện, ánh mắt dừng lại trên cổ tay hắn, vừa lướt qua, ánh mắt đột nhiên đình lại.
Làm sao vậy? Lâm Vãn Vinh giật mình, còn chưa kịp phản ứng gì thì Ngọc Già đã cau mày, chỉ vào cổ tay hắn, khẽ hỏi:
- Đây là cái gì?!
Lâm Vãn Vinh vội vàng nhìn vào cổ tay mình, một vết sẹo cong cong nhàn nhạt, dưới ánh hoàng hôn còn sót lại, bỗng lóe sáng lờ mờ.
“Không xong!” Trong lòng hắn khẩn cấp kêu lên, muốn thu tay lại thì đã không kịp. Đây là vết sẹo mà ngày đó khi hắn chỉnh trị Ngọc Già thì nàng kịch liệt phản kháng cắn cho một cú, lần này thấy nó, với tâm tính cố chấp ương ngạnh của Ngọc Già, ai biết nàng nhớ được cái gì chứ.