Tốc độ hai bên đều nhanh như thiểm điện, nhưng cả chiến mã và dũng sĩ Hữu vương đều thuộc loại tuyển chọn trong trăm ngàn, vượt xa người Đại Hoa, lao thẳng vào giữa khu vực trung tâm thảo nguyên. Khoảng cách mấy trăm trượng bị bọn họ dần dần nuốt chửng.
Thấy hai đoàn nhân mã xé gió lao tới, Kim Đao đại Khả Hãn gật đầu mỉm cười. Nàng lấy từ phía sau ra một miếng vải đen, bịt mắt con thanh thông mã lại, rồi dùng một cái rọ mõm bằng trúc bao miệng con ngựa, kể từ đó, thanh thông mã có mắt không thể nhìn, có miệng không thể ăn được.
Cao Tù nhìn thế rất lấy làm kỳ quái, vỗ vỗ con chiến mã vượt qua Lâm Vãn Vinh và Hồ Bất Quy, thấp giọng hỏi:
- Lâm huynh đệ, Ngọc Già làm gì thế?
- Bịt mắt ngựa, làm cho nó không sợ ánh lửa, bịt miệng nó, để đảm bảo không sợ dụ dỗ đồ ăn! Nha đầu này muốn chúng ta không tìm được cách hạ thủ.
Lâm Vãn Vinh cười giải thích. Lão Cao à một tiếng, vô cùng bội phục tâm tư của Ngọc Già.
Nói về điều khiển và thuật cưỡi ngựa, mã đội Đồ Tác Tá chiếm ưu thế hoàn toàn, trên đường chạy tới mục tiêu, kị thuật của họ được phát huy đến mức tận cùng, vượt lên trước Nguyệt Thị hơn mười trượng, vọt tới trước mặt Ngọc Già. Đại Khả Hãn vẫn ngồi trên mình ngựa bất động, chỉ khẽ gật đầu với Đồ Tác Tá, chờ xem họ làm được gì.
Hữu vương hiển nhiên cũng sớm có chuẩn bị, khi tới trước mặt Ngọc Già, hắn vung tay lên, phía sau có mười mấy tên kỵ sĩ liền chia làm hai bộ phận, bốn người nhảy tới phía sau thanh thông mã, đồng thời huy động roi ngựa, tiếng roi ngựa quất lên vun vút, nhưng không hề trúng vào người con ngựa. Đây là thủ đoạn người Đột Quyết thường dùng để đuổi ngựa, chỉ là lần này tựa hồ không thấy hiệu quả bao nhiêu. Thanh thông mã xoay tới xoay lui, nghiêng đầu một bên lắc lư qua lại, nhưng tuyệt không chịu chuyển động một bước.
Người Đột Quyết trên thảo nguyên đều có thể đuổi ngựa. Thấy tình cảnh này, nhịn không được đều kinh hô.
Cách đầu tiên không linh, Đồ Tác Tá cũng không lo lắng gì. Lại một chiêu khác được sử dụng. Phía sau có hai dũng sĩ thoát ra, tay cầm cỏ non mà đại mã Đột Quyết thích ăn nhất, đưa đến trước mặt thanh thông mã. Chỉ là ngoài miệng ngựa đeo rọ mõm, Ngọc Già giật mạnh dây cương, thanh thông tiểu mã ra sức lắc lắc hai cái, đẩy mớ cỏ bóng loáng non mềm kia sang một bên mà không hề lưu luyến một chút nào.
Ngựa không ăn cỏ, quất roi không đi, tình cảnh kỳ quái này thì đến cả những người Đột Quyết cả đời ở chung với ngựa cũng có chút mê hoặc.
Lâm Vãn Vinh cũng không để ý. Nhìn mã đội Đồ Tác Tá một trước một sau chia làm hai đội, hắn gật đầu hưng phấn, thì thầm:
- Cao đại ca, Hồ đại ca, chiến lược của chúng ta tạm thời sửa đổi, mặc kệ Đồ Tác Tá, trước hãy tập trung tinh lực đánh thủ hạ hắn. Đánh đội thứ nhất đang ở phía sau mông ngựa ấy!
Hồ Bất Quy nghe thế hiểu được ngay, đây là chiến thuật phá từ từ. Dù sao Đồ Tác Tá cũng không làm gì được ngựa của Ngọc Già, hắn tuyệt sẽ không chạy mất. Thừa dịp binh lực hắn đang phân tán, họ tập trung triệt hạ đám dũng sĩ thủ hạ hắn, biến hắn thành kẻ đơn độc, cuối cùng quay trở lại đối phó hắn.
“Hô…” Lâm tướng quân rít lên vài tiếng, lao lên cùng Cao Tù, loan đao trong tay lóe ra hàn quang.
Dũng sĩ Đồ Tác Tá đang mải quất roi ngựa phía sau, đưa cỏ ra phía trước, không hề quan tâm đến việc khác. Bộ lạc Nguyệt Thị hung hãn trong nháy mắt đã hiện ra, mã đội hơn mười người cuồng phong quét tới phía sau ngựa Ngọc Già.
- Coi chừng!
Nhìn thấy sát khí lẫm liệt của Nguyệt Thị, Đồ Tác Tá giật mình ý thức được nguy hiểm, kêu giật một tiếng, giục ngựa tới hòng cứu giúp tộc nhân mình.
Thắng thua chỉ trong chốc lát, sao Lâm Vãn Vinh có thể buông tha được thời cơ tốt như vậy. Hắn giục ngựa chạy như điên, hơn mười người nhảy vào trận địch, đánh thẳng vào bốn gã người Hồ sau lưng Ngọc Già. Nếu đánh hội đồng như vậy mà không thắng, không bằng hắn tìm một khối đậu phụ đập đầu vào cho chết đi.
“Hừ…!” Lão Cao hống một tiếng, loan đao trong tay căn bản không cần biến hóa gì, vô cùng đơn giản, nhằm thẳng vào mặt người Đột Quyết mà ra sức chém tới. Dũng sĩ bộ tộc Đồ Tác Tá đều cực kỳ dũng mãnh, nổi tiếng cả thảo nguyên, đâu thèm coi đám Nguyệt Thị nho nhỏ ra gì. Hắn vừa nhấc tay lên, loan đao trong tay đỡ lấy đại đao của Cao Tù.
“Đương…” Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh, tia lửa bắn ra, Cao Tù dùng hết thần lực, đại đao dùng sức đè xuống, ép thẳng vào cổ người Đột Quyết kia. Tên người Hồ gồng người lên, bao nhiêu gân xanh trên mặt nổi lên hết, mồ hôi cuồn cuộn tuôn ra, cổ tay đã run rẩy dữ dội.
“A…!” Tiếng kêu gào thê thảm, máu me bắn ra, Lâm tướng quân cũng không biết từ đâu thò ra, nhân dịp tiện nghi có sẵn, một đao không khách khí chém thẳng vào đầu người Hồ này, đồng thời thì thầm bảo:
- Cao đại ca, tốc chiến tốc thắng, đừng trì hoãn!
Hồ Bất Quy bên kia cũng rút soạt đao ra, chém một người Đột Quyết khác rơi xuống ngựa.
Huyết quang và tiếng kêu thảm thiết khơi lên cơn giận dữ của Đồ Tác Tá, hắn gầm lên “hừ… hừ”, vung loan đao lao tới.
Ba người Cao Tù đưa mắt nhìn nhau, nhìn một tên Đột Quyết còn đang chống cự, ba người ba cây đại đao, dùng hết toàn thân khí lực, đồng thời chém tới. Lực đạo cỡ này, cho dù Đồ Tác Tá có đến cũng không thể đỡ được, bốn gã người Hồ phía sau Ngọc Già trong nháy mắt đã bị biến mất không chút sủi tăm.
- Đi!
Lâm Vãn Vinh khẽ quát một tiếng, thoắt cái đã xông ra ngoài. Phía sau đao phong xẹt qua, Đồ Tác Tá gầm lên nhưng cũng đã muộn mất nửa bước. Hơn mười người cưỡi ngựa tới nhanh mà đi cũng nhanh, chém bốn gã tộc nhân của Đồ Tác Tá, rồi lại giục ngựa phóng đi, từ đầu chí cuối không thấy liếc mắt nhìn Ngọc Già.
- Huuu…
Những người ủng hộ Nguyệt Thị nhất thời phát ra một trận hoan hô kinh thiên, đến cả họ cũng không ngờ, Nguyệt Thị lại dũng mãnh như thế, quả là Hữu vương ăn phải quả đắng rồi. Lúc này bên người Đồ Tác Tá chỉ còn sáu bảy người, mặc dù hắn mạnh mẽ vô cùng, nhưng Nguyệt Thị chiếm được ưu thế nhân số!
Đồ Tác Tá vì sơ ý bị Nguyệt Thị đánh tập kích, sự tức giận trong lòng tự nhiên không cần phải nói nữa, nhưng chỉ cần đại Khả Hãn không bị người ta lấy mất, thì sự thể vẫn còn trong lòng bàn tay.
Dựa theo quy tắc, phải đem được Ngọc Già và ngựa của nàng đi, không cho sử dụng vũ lực công kích. Đồ Tác Tá trầm ngâm một lát, rồi ghé tai hai tộc nhân dặn dò vài câu, hai người này xếp cỏ khô thành một vòng tròn có lỗ hổng, thanh thông mã đang ở chính giữa vòng tròn này, sau đó đốt lửa.