Lúc này chính là thời điểm mấu chốt nhất. Đồ Tác Tá lướt qua thảo nguyên, thần lực vô địch, đánh bại tất cả những bộ lạc có tư cách khiêu chiến với hắn. Danh hiệu đệ nhất dũng sĩ trừ hắn ra thì chẳng còn ai. Nếu đại Khả Hãn vừa lòng hắn, sẽ mặc hắn cướp đi kim đao, Đồ Tác Tá thu hoạch được cả danh lẫn sắc, từ đó trở thành Hãn vương độc nhất vô nhị thảo nguyên.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Ngọc Già, chỉ cần nàng khẽ gật đầu, lịch sử của thảo nguyên và Hãn Quốc Đột Quyết sẽ được viết lên một trang mới. Đồ Tác Tá không dám chớp mắt, con ngươi trợn lên nhìn chằm chằm vào bóng dáng mĩ lệ động lòng người kia.
- Tát Nhĩ Mộc, đệ nguyện ý để Đồ Tác Tá thành Hãn vương cho ta không?!
Nữ thanh êm ái như gió xuân vờn qua thảo nguyên, đọng lại trong tai mỗi người, ngọt ngào trong trẻo. Ngọc Già mỉm cười hỏi tiểu Khả Hãn bên cạnh. Gương mặt như ngọc của nàng sáng lên dưới nắng chiều tỏa ra rực rỡ, tuy là đại Khả Hãn tay nắm thực quyền, nhưng tương lai thảo nguyên lại thuộc về Tát Nhĩ Mộc. Nàng hỏi câu này là hỏi người đứng đầu thảo nguyên tương lai.
Tiểu Khả Hãn ngẫm nghĩ một lát, nghiêm trang đáp:
- Hữu Vương thần lực vô cùng, rất xứng đáng là dũng sĩ trên thảo nguyên, vô cùng lợi hại. Chỉ là… về tiễn pháp so ra lại kém so với sự tinh diệu của đại Khả Hãn!
Tiếng hắn trong trẻo, mang theo vẻ ngây thơ truyền khắp cả thảo nguyên, giọng điệu có chút tiếc hận, ý của một câu cuối cùng ai cũng hiểu cả.
Người Đột Quyết bốn phía xì xào, Tiểu Khả Hãn nói không sai, Hữu Vương có lẽ chinh phục được tất cả các bộ lạc, nhưng hắn không chinh phục được Ngọc Già. Tối thiểu về tiễn pháp vẫn chưa chinh phục được nàng.
Nếu Ngọc Già là một nữ nhân Đột Quyết bình thường thì không nói làm gì, nhưng nàng lại là Kim Đao đại Khả Hãn, là nhân vật chí cao vô thượng, ở nàng tập trung hết thảy vẻ mĩ lệ cùng trí tuệ lẫn vũ lực. Trăm ngàn năm mới xuất ra được một người như vậy, toàn dũng sĩ trên thảo nguyên có ai không ngưỡng mộ nàng chứ? Ngân Đao Hữu Vương ngoại trừ cậy mạnh là hơn nàng, vô luận là trí tuệ hay tiễn thuật, đều kém xa đại Khả Hãn, để Kim Đao đại Khả Hãn tuyệt sắc gả cho một tên nam nhân không thể chinh phục nàng là một việc khó có thể tưởng tượng được, là một sự sỉ nhục đối với dũng sĩ Đột Quyết.
Lời Tát Nhĩ Mộc nói không nhẹ không nặng, nhưng lại khiến cho tâm tính người Đột Quyết nhất thời sinh ra chút biến hóa vi diệu, việc tuyển ra dũng sĩ lợi hại nhất Đột Quyết để hái được đóa mộc miên hoa cao quý, đó nhất định sẽ là một giai thoại được lưu truyền thiên cổ trên thảo nguyên.
Việc trước mắt, người Đột Quyết đột nhiên lại phát hiện ra: “Vị dũng sĩ lợi hại nhất Đồ Tác Tá nếu so với đóa mộc miên hoa cao quí trước mặt, lại lộ ra quá nhiều thiếu sót, căn bản không thể tương xứng.” Ý nghĩ như thế làm người Đột Quyết xì xào, lòng sùng bái Hữu Vương cũng tự nhiên giảm xuống rất nhiều.
Tiểu Khả Hãn một câu một từ như xát muối vào vết thương, Đồ Tác Tá tức giận không thể tả xiết, nhưng Tát Nhĩ Mộc tuổi còn nhỏ, lời lẽ không kiêng kị gì, mà còn nói toàn là sự thật, nên Hữu Vương không thể phát bác. Hắn hừ một tiếng, giật ngựa đi tới, hướng thẳng vào kim đao trong sân, nhìn dáng vẻ rõ ràng là muốn buộc Ngọc Già biểu lộ thái độ.
- Lâm huynh đệ, tên họ Đồ này còn hèn hạ hơn ngươi nữa!
Cao Tù thật sự nhìn không lọt mắt, phẫn hận chửi ỏm lên.
“Ta hèn hạ bao giờ?!” Lâm tướng quân trợn mắt, vừa giận vừa ngượng.
Tiểu Khả Hãn cũng hơi tức giận, nhìn cử chỉ của Hữu Vương này, xem ra rất miệt thị quyền uy của hắn, hắn giữ chặt lấy tay tỷ tỷ, mặt trầm xuống, lớn tiếng hỏi:
- Đồ Tác Tá, ngươi hãy tự nhìn lại mình đi. Ngươi nghĩ rằng bản thân ngươi có thể chinh phục tất cả các bộ lạc rồi sao?!
Tiếng này vừa nói ra, Lâm Vãn Vinh thoáng sửng sốt. Đột nhiên vỗ tay đánh bốp một cái, sắc mặt đại biến:
- Chết rồi!
Hồ Bất Quy lấy làm kỳ quái:
- Tướng quân, cái gì chết?!
Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu ảo não:
- Hồ đại ca, tất cả các bộ lạc chiến thắng ba tràng trở lên, có phải là chỉ còn có chúng ta chưa giao thủ với Đồ Tác Tá không?!
- Chắc thế!
Hồ Bất Quy ngẫm nghĩ một lát, sắc mặt dần dần biến đổi, hoảng hốt kêu lên:
- Tướng quân, ngươi nói chúng ta thủ thắng ba tràng, nhưng lại không tỷ thí với Đồ Tác Tá. Có người bắt đầu chú ý tới chúng ta rồi?!
“Thật sự là trăm chặt lại hở một!” Lâm Vãn Vinh trong lòng hối hận nói không nên lời, thủ thắng ba tràng là được vào thành, vốn kế hoạch không chê vào đâu được. Chết cái là sau khi thủ thắng, họ lại không hề xuất tràng đánh tiếp. Việc này nếu lọt vào mắt những người Đột Quyết bình thường có lẽ không có gì lạ, nhưng Ngọc Già là ai chứ? Nàng đã treo kim đao, lại âm thầm đề phòng Đồ Tác Tá, đối với thế cục này nhất định nắm rõ trong lòng bàn tay, Nguyệt Thị chưa bại nhưng lại không xuất chiến, việc này làm sao không làm cho nàng nghi hoặc được?