Tiếng gió rít lên bên tai, chỉ nghe tiếng người Đột Quyết kêu gào, Lâm Vãn Vinh căn bản nghe không rõ họ gọi cái gì.
Đại Khả Hãn giữ chặt tay Tát Nhĩ Mộc, ánh mắt không rời khỏi ba bộ lạc, ngón tay thanh mảnh của nàng không ngừng chỉ trỏ, vui vẻ giảng giải cho Tát Nhĩ Mộc. Tiểu Khả Hãn gật đầu không ngừng, hướng về phía những dũng sĩ vẫy tay ủng hộ.
Có hai vị Khả Hãn tự mình đến nơi, lại thêm vẻ đẹp trí tuệ có một không hai của Ngọc Già, đại Khả Hãn xuất ra kim đao, nói trắng ra là muốn từ những dũng sĩ chiến thắng sẽ chọn lựa Hãn vương mà nàng sẽ chung thân gửi gắm. Với sự ủng hộ và hấp dẫn lớn lao trước mặt như thế, đừng nói các dũng sĩ đang cướp dê, đến cả những người Hồ bàng quan cũng sôi trào nhiệt huyết, lực chiến đấu trong nháy mắt được tăng thêm gấp bội. Đây là một cơ hội ngàn năm khó gặp được, cho dù hy sinh tánh mạng, họ cũng tuyệt không hối hận.
Loại tâm tình này chẳng mấy chốc đã truyền tới tràng đấu Điêu Dương. Từ hai phương hướng khác nhau, có hai bộ lạc cùng xuất phát với Nguyệt Thị, vó ngựa dũng mãnh làm cuộn lên từng trận bụi mù, những người Hồ như một cơn cuồng phong vun vút qua thảo nguyên, bốc lên vô số cỏ khô lá rụng.
Trông từ xa xa, hình như những móng ngựa của họ còn chưa từng chạm xuống mặt cỏ. Những dũng sĩ Đột Quyết không ngừng vung roi, trong mắt ánh lên hưng phấn lẫn hung tàn, phát huy kĩ thuật tới cực hạn, ra sức lao về phía con dê rơi trên mặt đất.
Nếu nói trận trước thủ thắng dễ dàng, không hề có áp lực gì, thì đối thủ trận này còn hung hãn hơn, liều mạng hơn, tình thế nghiêm trọng hơn rất nhiều. Vì Hữu Vương không tham dự, cơ hồ trận này là cơ hội trời ban, tất cả mọi người đều muốn thắng.
Dưới tình huống này, Lâm Vãn Vinh sắp xếp để lão Cao và Hồ Bất Quy ở đầu đội ngũ, chính là muốn lợi dụng sự mạnh mẽ và tốc độ rất nhanh của họ. Hai người bọn họ lao thẳng vào đối thủ, luận về thể hình, tố chất cá nhân và năng lực đơn đả độc đấu đều hơn xa những người Đột Quyết kia.
Sự biến đổi đấu pháp này quả nhiên thu hoạch nhiều hiệu quả. Căn bản không cần nhiều lời, Cao Tù một ngựa dẫn đầu lao lên trước tiên, giống như một sát thần lọt vào địch trận. Đến cả dê ở đâu, hoặc dê trong tay ai cũng không thấy rõ, chỉ vung đại đao, hướng về phía đầu đối thủ mà chém xuống, dáng vẻ hung bạo đó giống như không phải là tới để cướp dê, mà là cướp mạng người ta.
Hai bộ tộc người Hồ hiển nhiên chưa từng ngờ tới việc này. Bộ lạc Nguyệt Thị nhỏ yếu nhất thảo nguyên lại đến cả dê cũng không thèm, cứ lao lên liều mạng với họ.
Những dũng sĩ hai tộc lao ngựa đến trước tiên cơ hồ đều là lực lượng tinh nhuệ nhất bộ lạc, năng lực chiến đấu vốn rất cường hãn. Chỉ là quá xui xẻo, họ gặp phải tên thống lĩnh Đại Hoa che mặt. Người Hồ cường hãn đến đâu nhưng nói về bổn sự đánh đấm cận thân, thì có ai là đối thủ của Cao Tù chứ?
Vài tên kị thủ vừa cầm được thân dê ướt mem vào tay, còn chưa kịp chớp mắt, đã bị độn đao của Cao Tù liếm qua, lập tức đầu nở lên một đóa hoa đỏ rực.
Loại coi đối thủ như cừu địch sinh tử như thế này, cứ gặp là chém, man rợ hung tàn không nói gì đến lí, trong nháy mắt đã làm thế trận của người Hồ đại loạn.
Thừa lúc lão Cao một tay chặn đường, đối thủ không kịp đề phòng, Hồ Bất Quy cười ha hả lao đến như gió. Gập người xuống chụp được thân dê ẩm ướt rơi trên mặt đất, “xoát” một cái, gã đã lao về phía trước.
Mở đầu như vậy, xem ra bộ tộc ‘Nguyệt Thị’ yếu nhất thảo nguyên đã chiếm được tiên cơ, khiến cho những kẻ khác mở rộng tầm mắt.
Hai bộ tộc người Hồ phục hồi tinh thần lại. Họ bị chọc cho nổi cơn đơn, ‘ngao ngao’ gầm thét, vòng qua lão Cao không thể trêu vào kia, thúc ngựa đuổi theo Hồ Bất Quy.
Kĩ thuật của người Đột Quyết quả là thiên hạ vô song, lão Hồ vừa nắm lấy con dê. Mắt thấy khoảng cách với người Hồ càng ngày càng gần, như muốn đuổi kịp đến nơi. Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng, hai tay nắm lấy con dê, ném chéo ra ngoài.
Thân dê như có mắt, bay thẳng về phía một tên Nguyệt Thị tộc nhân đang đợi sẵn phía ngoài ba trượng.
Lực tay Hồ Bất Quy quả là không nhẹ. Tên Nguyệt Thị tộc nhân vươn tay ra, vất vả lắm mới ôm được con dê ướt. “bẹp”, nước từ con dê kia nhất thời văng tung tóe khắp mặt mũi.
“Con mẹ nó quả nhiên là mùi thịt tươi, mùi vị cũng rất khác biệt!” Lâm Vãn Vinh phì phì vài tiếng, ra sức nhổ ra mớ nước lọt vào miệng mình, giục ngựa chạy vội.
Không còn giữ dê nữa, người Đột Quyết lập tức buông tha không đuổi theo Hồ Bất Quy, mà chuyển toàn lực vây công Lâm Vãn Vinh. Chỉ trong tích tắc, họ chia làm hai đội có kĩ thuật giỏi nhất, dùng những thớt ngựa Đột Quyết tốt nhất lao lên.