Trướng màu trắng, hình sói màu vàng, mười sáu thớt hãn huyết bảo mã thuần chủng làm ngựa kéo, tung vo trên thảo nguyên mênh mông, có khả năng phô trương đến mức này, ngoại trừ Khả Hãn của người Đột Quyết, thì có ai khác nữa?
Mấy vạn tinh binh Đột Quyết dừng lại giữa thảo nguyên, đứng yên không nhúc nhích, tựa hồ như cùng đợi cái gì đó. Bốn phía yên lặng, có thể nghe thấy những tiếng hô hấp của người Hồ lẫn tiếng chiến mã phì phò không ngừng. Tất cả mọi ánh mắt của người Đột Quyết đều chăm chú nhìn vào cái kiệu trắng cao cao kia, không dám bỏ qua bất kỳ phút giây nào, trong mắt tràn đầy vẻ sùng kính.
- Hồ đại ca, Đại Hoa chúng ta không ai từng thấy Đột Quyết Khả Hãn à?
Lâm Vãn Vinh trầm giọng hỏi.
Hồ Bất Quy ừm một tiếng, nhè nhẹ gật đầu:
- Đại Hoa và Đột Quyết giao binh nhiều năm, cũng từng có vài sứ giả người Hồ sang Đại Hoa, họ ngạo mạn vô lễ, không coi ai ra gì, chỉ dựa vào ưu thế binh lực, thường hay buộc triều đình ta phải cống nạp đất đai của cải, có thể nói làm cả triều công phẫn, có vài lần bị chúng ta đuổi trở về. Sau khi Bì Già Khả Hãn đăng cơ hai mươi năm qua, tình hình đó vẫn tái diễn như cũ, biên giới hai nước giao tranh không ngừng, cũng gây hấn không ngừng. Hoàng thượng vô cùng giận, sao lại phái sứ thần sang Đột Quyết đi gặp Đại Hãn chứ? Còn người Hồ ở thành Khắc Tư Nhĩ, ở tận giữa thảo nguyên, cách xa Đại Hoa mấy ngàn dặm, ngoại trừ thỉnh thoảng có một hai thương nhân lớn mật mạo hiểm sinh mạng đi tới mua bán, những người khác chưa ai tới đó cả. Cho dù có thương nhân người Hoa đến, bằng vào quan hệ giữa hai nước, họ cũng chỉ có thể lén mua bán để thu bạc, ai có thể thấy được mặt của Bì Già Khả Hãn chứ!
Việc này cũng đúng, với Đại Hoa hoàng thất luôn luôn để ý đến vấn đề thể diện, có ai lại sau khi bị vũ nhục lại cử người đi bái phỏng một tên Khả Hãn man di chứ.
Lâm Vãn Vinh ngẫm nghĩ một lát, nghiêm mặt hỏi:
- Nói như vậy, Bì Già Khả Hãn ít nhất cũng phải hơn bốn năm mươi tuổi rồi?
- Quả thật là như thế. Lần đầu tiên ta ra chiến trường, từng chứng kiến hắn thân chinh chiến đấu, nghe nói lúc đó hắn cũng hơn ba mươi tuổi thôi. Chỉ tiếc là lần đó chúng ta bị thua, đến cả mặt của Đại Hãn người Hồ này như thế nào cũng chưa từng thấy thì đã bị đánh chạy ra xa ngàn dặm rồi.
Hồ Bất Quy lắc đầu xấu hổ.
Lão Hồ tham gia quân đội cũng phải tới hai mươi năm rồi, còn người Đột Quyết không sống thọ lắm. Như thế tính ra tên Bì Già Khả Hãn bây giờ đã già lắm rồi. Trong mắt Lâm Vãn Vinh lóe lên vẻ lạnh lùng, đột nhiên nói:
- Hồ đại ca, huynh có thể xác định, đến lúc này Khả Hãn có còn là Bì Già Khả Hãn nữa không?
- Hẳn là vẫn thế, trừ phi hắn đã chết…
Hồ Bất Quy nói rồi, đột nhiên kinh hãi:
- Tướng quân, chẳng lẽ ngài hoài nghi Đột Quyết Khả Hãn đã trở thành người khác sao?
Lâm Vãn Vinh khẽ lắc đầu:
- Ta cũng không rõ lắm. Nhưng ta vẫn nghĩ, vì sao Triệu Khang Ninh tới Khắc Tư Nhĩ thời gian dài như vậy rồi, nhưng không hề gặp Đột Quyết Khả Hãn? Với dã tâm của Bì Già Khả Hãn đối với Đại Hoa, hắn sẽ không tự dưng bỏ qua một con cờ tốt như vậy. Xem ra việc ở chỗ này có chút kỳ quái.
Đích xác có chút kỳ quái. Hồ Bất Quy nhíu mày:
- Theo mạt tướng biết, mùa xuân năm ngoái Đột Quyết xâm nhập với quy mô lớn, Bì Già Khả Hãn còn từng tới động viên những dũng sĩ bộ lạc người Hồ. Tới mùa thu, chiến sự đang kịch liệt, họ chiếm thế thượng phong rõ ràng, lại đột nhiên lui về, nghe nói là do lương thảo dự trữ không đủ. Lý nguyên soái cũng có chút ngạc nhiên, còn lưu ý phái trinh sát đi xem xét. Nhưng vì người Hồ phòng bị tầng tầng lớp lớp, trinh sát đi một vòng trên thảo nguyên chẳng có đột phá gì, do đó đành phải lui về.
- Vấn đề ở chỗ này rồi.
Vừa nói về chuyện cũ, Lâm Vãn Vinh có thể nói đã có được trực giác. Hắn và Tiêu Thanh Tuyền lúc mới gặp nhau ở hồ Huyền Vũ cũng chính vì chuyện này.
- Người Hồ và chúng ta chiến đấu đã bao nhiêu năm rồi? Có thể nói họ bất kỳ thời khắc nào cũng chuẩn bị tiến vào Trung Nguyên, làm sao lại có sai lầm kiểu như lương thảo dự trữ không đủ được? Đang trong tình huống chiếm hết ưu thế, họ dựa vào cái gì mà vô duyên vô cớ thoái lui?
Hồ Bất Quy ánh mắt sáng lên, vui vẻ nói:
- Chẳng lẽ thật như tướng quân suy nghĩ, là mùa đông năm ngoái Bì Già Khả Hãn đã xảy ra biến cố, người Hồ không thể không lui binh? Vì phòng ngừa chúng ta nhân cơ hội phản công, họ cố gắng che giấu tin tức này? Trời ơi, nếu thật sự là như thế, Đại Hoa ta chẳng phải là lầm lẫn bỏ qua một cơ hội lớn ngàn năm không gặp được?
- Đúng hay không thì lập tức biết ngay ấy mà.
Lâm Vãn Vinh khe khẽ thở dài, ánh mắt dán vào cờ sói ánh vàng đang tung bay xa xa. Nơi đó, niện trướng màu kim sắc hơi phập phồng, kỵ binh Đột Quyết chậm rãi chuyển động, theo xe ngựa của Khả Hãn Đột Quyết từ từ tiến đến, dần dần gần lại.
Mãi đến lúc này mới thấy rõ, người đi trước chỉ huy kỵ binh Đột Quyết chính là Hữu vương Đồ Tác Tá vừa rồi đột nhiên biến mất. Hắn cưỡi hãn huyết bảo mã, toàn thân mặc nhung giáp, thần thái bay bổng, ngạo nghễ bốn phương.