Phần II
Mặc kệ thành phòng của người Hồ biến hóa như thế nào, đều phải có người lẻn vào vương đình Đột Quyết mới được. Nếu đánh thắng ba tràng Điêu Dương Đại Tái, không thể nghi ngờ gì nữa chính là cách tốt nhất. Nhưng nếu đụng phải Đồ Tác Tá, trận đó quả là khó xơi. Do đó hắn lựa chọn động thủ trước.
- Đúng… Lên… Lên!
Lão Cao hớn hở:
- Chỉ cần bịt mặt, chúng ta có chém người Hồ, người Hồ lại còn hoan hô chúng ta nữa cơ, cơ hội như vậy, ngàn năm khó gặp. Mọi người đừng khách khí nhé.
Mọi người cười ha hả. Người Đại Hoa và người Đột Quyết tuy bên ngoài diện mạo khác nhau, nhưng chỉ cần bịt mặt lại, chẳng ai thấy rõ được mặt mũi đối phương là ai. Hơn nữa người Hồ đang ở ngoài sáng, họ ở trong tối, đây quả là một cơ hội chiếm tiện nghi rất lớn.
Hồ Bất Quy nghênh ngang đi lấy một số đăng kí, số mà người Hồ chế tác cực kỳ đơn giản, chỉ là trên da dê vẽ một đồ hình động vật gì đó. Cao Tù nhìn vài lần:
- Ủa, hình như cái này là một con vịt trời, ta đã gặp ở bên hồ Ô Tô Bố Nặc Nhĩ rồi mà.
Hồ Bất Quy cười gật đầu:
- Cao huynh đệ nhớ giỏi lắm. Đúng như huynh nói, chúng ta được phân tới tổ vịt.
“Oẹ!” Lâm Vãn Vinh đang cầm bình nước uống ừng ực, phun sạch cả ngụm nước ra, cả kinh thiếu chút nữa sặc: “Cái gì tổ gà tổ vịt chứ, số của người Đột Quyết làm sao mà thiếu học vấn như thế.”
Lão Hồ giải thích là tiếng Đột Quyết không có một hai ba bốn hay là tý sửu dần mão, chỉ dùng đồ hình động vật đơn giản để ghi nhớ, cũng phù hợp tính cách họ.
Hai mươi huynh đệ tham gia cướp dê, đều là do lão Hồ tự mình chọn lựa, không chỉ chọn lựa về có công phu giỏi, mà còn phải biết nói vài câu Đột Quyết. Do đó, đúng ra mà nói, hiện trong đội ngũ tại đây, tiếng Đột Quyết kém nhất chẳng có ai khác ngoài Lâm Vãn Vinh. Đến cả lão Cao cũng ngon lành hơn hắn.
Tổ vịt có ba đội. Ngoại trừ một đội cờ báo, cũng thấy có hình dạng của chim bách linh. Một câu nói đùa ngày ấy không ngờ trở thành sự thật, quả là linh nghiệm. Lão Cao vui sướng cười to.
Kiểm tra đao xong liền không có ai thèm quản họ nữa. Còn địa điểm cướp dê thì cách trung tâm thảo nguyên ước hai trăm trượng. Đồ Tác Tá đang quang chung quanh, rõ ràng không hề tập trung, đương nhiên sẽ không chú ý tới một bộ lạc Nguyệt Thị nho nhỏ đến từ bên bờ đại mạc này.
- Ô…
Kèn lệnh vang lên, Lâm Vãn Vinh thúc ngựa chạy lên. Lúc này tinh thần của hắn cực tốt, giống như toàn thân cưỡi mây, đến cả lão Hồ cũng hơi tụt lại phía sau hắn. Đám người nhất thời hoan hô vì thấy kị thuật của hắn rất tốt. Chỉ là người Đột Quyết nằm mơ cũng không thể tưởng được, dưới tấm vải đen thui này thật ra là một gương mặt da vàng.
Bên tai truyền đến tiếng gió ù ù, những người Hồ tru lên điên cuồng, thấp thoáng có thể thấy được những cặp mắt đỏ ngầu của đối phương. Khắc Tư Nhĩ đã gần ngay trước mắt, Lâm Vãn Vinh trầm tĩnh như nước, ngoại trừ tiếng vó ngựa, tựa hồ không nghe thấy gì khác.