“Dám tập kích ta à?” Oa Lão Công sờ sờ mặt, lắc đầu vẻ nghiêm túc:
- Ác quá, lần sau ta không cho làm như vậy nữa. Bằng không, ta sẽ có thù tất báo đó.
Ngọc Già khẽ liếc hắn vài lần, thở dài nói:
- Theo thân phận chúng ta mà nói… ngươi nghĩ còn có thể có lần sau không?
Sắc mặt nàng bình thản, miệng mỉm cười, con ngươi u uẩn như nước, không gợn chút sợ hãi, giống như Ô hồ yên tĩnh, lúc này nếu so với Nguyệt Nha Nhi mĩ lệ đa tình thì hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Có lẽ, lúc này đứng trước mặt hắn mới chính là Ngọc Già.
- Không có lần sau? Đương nhiên như vậy là tốt nhất!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì gật đầu:
- Nàng cũng biết, ta là người rất dễ dàng động lòng. Chỉ sợ có một ngày không cẩn thận lại rơi vào tròng của nàng. Bây giờ nghe nàng nói như vậy, ta yên tâm hơn rồi.
Ngọc Già ừm khẽ một tiếng:
- Ta còn yên tâm hơn cả ngươi, bởi vì, ngươi cũng sẽ không lừa ta nữa!
“Theo những lời này thì ta là người xấu xa vậy sao?” Hắn cười vài tiếng, vẫy vẫy tay chào Ngọc Già, vỗ mông tếch thẳng.
Hồ Bất Quy nấp ở một bụi cỏ xa xa, hơi thò đầu ra, cẩn thận xem xét vài lần:
- Sao Lâm tướng quân lại đi rồi? Hắn rốt cuộc có khuyên bảo thành công không nhỉ?
- Lâm huynh đệ đã bao giờ thất thủ chưa?
Lão Cao bất mãn trừng mắt nhìn hắn:
- Ngươi không thấy sao, hắn tự mình đi an ủi, Nguyệt Nha Nhi đã khóc vì cảm động rồi đó!
“Khóc vì cảm động?” Hồ Bất Quy vội vàng mở to mắt nhìn.
Xa xa nhìn lại, Ngọc Già ngồi trên mặt đất, yên lặng, nụ cười tủm tỉm dị thường động lòng người, trong mắt hơi ươn ướt, giống như ráng chiều tuyệt mỹ.
***
- Tỷ tỷ, nàng nói xem tại sao người ta lại có tim?
Tà dương đỏ rực tỏa xuống thảo nguyên, khắp nơi tràn đầy ánh nắng lấp lánh. Hắn cùng tiên tử cũng ngồi trên một mô đất, nhìn hoàng hôn đang dần dần nhạt nhòa, Lâm Vãn Vinh đột nhiên thở dài, rồi buột miệng hỏi.
Vấn đề của tiểu tặc đặt ra luôn vô cùng cổ quái, như không có đáp án, mà cũng như là có đáp án. Tiên tử cho dù thông minh, cũng không biết phải trả lời như thế nào. Nàng vén tóc bên tai đang bị cơn gió thổi tung, lắc đầu cười nói:
- Cây có gốc, người có tình. Đây là ông trời ban cho, đó là ân huệ dành cho người, có cần phải hỏi nhiều như vậy không?
- Không đúng.
Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu:
- Ta nói, ông trời ban cho chúng ta tâm linh, thực sự là bắt chúng ta phải chịu đau khổ.
Tiên tử sẵng giọng:
- Sao lại chịu đau khổ, ngươi lại nói linh tinh rồi!
Lâm Vãn Vinh than thở:
- Có tim, mới có vui sướng, nhưng cũng lại có ưu sầu. Khi người ta sống, khi quá vui lại trở thành buồn, có khi khóc lại chính là lúc đang hạnh phúc, buồn vui lẫn lộn. Không phải đau khổ là gì? Tính ra, cộng toàn bộ người trên thế gian này lại, cũng không biết rốt cuộc là nhiều người vui sướng hay là nhiều người đau thương nhỉ?
“Tiểu tặc nói quả là sâu sắc!” Ninh Vũ Tích hơi kinh ngạc, rồi cười hích hích:
- Lòng người sao có thể đo lường được! Ta thấy ngươi cố ý làm mọi việc phức tạp ra, vừa vui sướng, vừa bi thương hả, tưởng người khác không hiểu gì sao? Đi vòng vòng mãi, còn không phải là nói về Ngọc Già sao?
- Không, ta tuyệt đối không có quan hệ gì với cô ta. Ta dùng hết phẩm giá đạo đức của ta ra thề đó.
Lâm Vãn Vinh vội vàng khoát tay, xem ra thề thốt rất nghiêm chỉnh.
Tiên tử bất lực lắc đầu, nhè nhẹ rút bảo kiếm ra, đưa lưỡi kiếm sáng ngời lắc lắc trước mặt hắn, rồi sẵng giọng:
- Trước hết hãy lau mấy thứ lộn xộn trên mặt đi đã, không thể để mấy cái thứ buồn vui này đi khắp nơi được đâu.
Trên lưỡi kiếm hiện lên rõ ràng cái bóng của hắn, trên khuôn mặt đen thui có một vết son nhàn nhạt, giống như ánh trăng khuyết cong vút ở chân trời, mĩ lệ mê người.
- Ủa!
Lâm Vãn Vinh vội vàng che mặt, kinh hãi:
- Ở đâu ra thế này? Sao ta chẳng biết gì cả thế? Mấy người lão Hồ quả là không trượng nghĩa. Ta gặp ám toán, họ cũng không đến cứu ta. A, a, tỷ tỷ đừng châm ta… Ta biết rồi, nhất định là Ngọc Già làm, đáng hận là ta sơ ý quá, sao ta không phát hiện ra nhỉ?
“Xoát…” Ngân châm trong tay Ninh Vũ Tích nhanh như thiểm điện loé lên, nhưng không đâm vào vật gì cả. Tiên tử mỉm cười:
- Ta đâm ngươi làm gì? An sư muội nói, ngân châm này để trong túi, nên phải thường xuyên lấy ra tắm nắng mới có thể làm cho nó duy trì được mũi nhọn! Ta cũng không biết nàng ta nói đúng hay không nữa.