Phần II
Ánh mắt Ngọc Già lóe lên khinh thường đáp:
- Oa Lão Công! Một tên vô danh tiểu tốt mà thôi, trước kia ta làm sao nghe qua tên ngươi chứ?
- Ồ, nói như vậy, là nghe qua một cái tên khác của ta? Hiểu rồi, hiểu rồi.
Lâm Vãn Vinh gật gù, cười hì hì.
Nguyệt Nha Nhi trừng mắt nhìn hắn, phẫn nộ:
- Ngươi hiểu cái gì?
- Ta hiểu là nàng rất hiểu ta!
Lâm Vãn Vinh nở nụ cười, nói từ tốn.
Hắn nói chuyện tựa như đi vòng vòng, Ngọc Già ngẩn ngơ, bất giác cúi đầu xuống.
- Ngọc Già tiểu thư, nàng quen với Lộc Đông Tán, Lộc huynh phải không?
Thiếu nữ Đột Quyết gật nhẹ:
- Vậy thì sao?
Lâm Vãn Vinh than một tiếng:
- Thật sự cũng không sao, ta chỉ muốn biết, khi nào thì bên nàng bắt đầu cảm thấy hứng thú động thủ đối phó với ta?
- Ngươi, ngươi nói cái gì?
Nguyệt Nha Nhi tỏ vẻ kinh ngạc vô cùng.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Ngọc Già tiểu thư, chẳng lẽ nàng không biết là nói láo là một việc rất vô sỉ sao?
Đây là những lời mà Ngọc Già vừa mới nói với hắn, rồi lại bị hắn dùng nguyên văn hắt ngược trở về. Thiếu nữ Đột Quyết cắn chặt răng:
- Ngươi nói gì ta không hiểu.
- Nhìn vào mắt của ta!
Lâm Vãn Vinh ung dung nói, miệng cười nhạt, mang theo một sự uy nghiêm không ai có thể kháng cự được.
Nguyệt Nha Nhi liếc mắt nhìn hắn, thấy trong mắt hắn có sự lạnh lùng pha lẫn vẻ khinh thường, nàng im lặng cúi đầu, hầm hừ:
- Có gì đặc biệt đâu… Ghèn mắt chưa rửa sạch!
- Đừng đánh trống lảng!
Lâm Vãn Vinh cả giận nói, cũng không nhịn được giơ ống tay áo chùi trộm vài cái:
- Ngọc Già tiểu thư, xem ra nàng cũng chẳng kém gì ta. Ta vô sỉ, ta có thể đứng trước mặt người trong thiên hạ thừa nhận. Nhưng nàng thì sao?
- Ta làm sao chứ?
Nguyệt Nha Nhi liếc mắt nhìn hắn, giận đến tái mặt đi.
Lâm Vãn Vinh lạnh nhạt nói:
- Nhất định muốn ta nói rõ ra hả? Ngọc Già tiểu thư, nàng dám nói, ở Hưng Khánh phủ nàng không hề gặp ta sao… Ngước đầu lên, nhìn vào mắt ta này!
- Mắt ngươi xấu xa, ta không thèm nhìn!
Ngọc Già vẫn cúi đầu, nhưng từ chối trả lời vấn đề của hắn.
Lâm Vãn Vinh cười một tràng dài, rồi im bặt, lửa giận ngút trời nói:
- Nàng không nhìn cũng không sao cả. Ngày đó ở Hưng Khánh phủ, ai muốn giết Lâm mỗ và Lý nguyên soái, trong lòng ta đã hiểu. Ai kịp thời xuất hiện ở Ba Ngạn Hạo Đặc? Ai tự nhiên xuất hiện khi ta cần thầy thuốc nhất? Ai dễ dàng bị ta bắt giữ? Ai nhằm vào tính cách của ta, xếp đặt những âm mưu liên hoàn? Ai trước mặt ta hết lần này tới lần khác đóng kịch? Ai thích chơi trò chinh phục và bị chinh phục? Cả một loạt các sự kiện, thật sự đã được xâu chuỗi với nhau bằng một sợi dây dài, có người ở sau lưng thao túng tất cả… Ngọc Già tiểu thư, ta đoán đúng không?
Hắn phẫn nộ hừ một tiếng, miệng cười lạnh, lạnh lẽo như băng tuyết Thiên Sơn.
Ngọc Già ngơ ngác nhìn hắn, kinh hãi, oán hận, tức giận, nhưng lại pha lẫn vẻ kinh sợ. Mắt nàng thay đổi đủ loại tình cảm từ thâm trầm đến ai oán, vô cùng phức tạp.