Nhìn tiên tử mỉm cười, có vẻ vô cùng tin tưởng, Lâm Vãn Vinh trợn mắt kinh hãi:
- Tỷ tỷ, chẳng lẽ nàng muốn sử dụng thuật dịch dung trong truyền thuyết, hóa thân làm Ngọc Già sao? Việc này không thể làm được đâu, sờ cô ta và sờ tỷ tỷ, rõ ràng là có hai loại cảm giác khác nhau.
Ninh Vũ Tích cười khúc khích:
- Nói linh tinh cái gì đó, trên đời này làm gì có cái gọi là thuật dịch dung, mấy thứ đó đều là những thứ gạt người của giới giang hồ thuật sĩ. Tướng mạo thân phận của Ngọc Già này chẳng hề giống ta chút nào, ta đi giả trang cô ta sao được?
Lâm Vãn Vinh nhìn chằm chằm vào thân thể nàng, quan sát một hồi lâu rồi gật đầu, nghiêm túc nói:
- Quả thật không thể giả được, hai người khác nhau quá nhiều. Theo đánh giá của ta, Nguyệt Nha Nhi phải phát triển mười năm nữa mới có thể miễn cưỡng đạt tới một nửa kích thước của thần tiên tỷ tỷ, cho dù nàng ta có độn thêm cả đống “bát đĩa” vào. Chà, chênh lệch giữa người và người, sao lại… lớn như vậy nhỉ?
“Cái gì kích thước, cái gì độn ngực?” Ninh Vũ Tích nghe thế nghi ngờ, rồi nhìn thấy ánh mắt hắn găm thẳng vào bộ ngực đầy đặn của mình, mắt như đứng tròng không thấy chớp chút nào, nàng lúc này mới giật mình, vội vội vàng vàng phì một tiếng, xoay người đi, sắc mặt đỏ bừng:
- Tiểu tặc này, mới nói vài lời, đã không nghiêm chỉnh rồi!
- Nghiêm chỉnh nghiêm chỉnh… nhất định phải nghiêm chỉnh.
Lâm Vãn Vinh than thở, giữ chặt tay nàng, tỏ vẻ ấm ức:
- Nhưng có một việc, xin tỷ tỷ giải thích. Ta cả đời này vốn sống rất chính trực, có sao nói vậy, vóc dáng tỷ tỷ vốn đẹp hơn Ngọc Già gấp trăm lần, chẳng lẽ muốn ta nói ngược với lương tâm, chỉ nói là đẹp hơn cô ta gấp mười lần thôi sao? Việc này chẳng phải sẽ làm ta khó xử sao, ta nói dối không quen mà!
Ninh Vũ Tích là một nữ tử thanh khiết như thần tiên, bị tên vô lại này quấn quýt lấy, bắn trúng vài viên đạn bọc đường, trong lòng không nhịn được, tim đập rộn lên.
“Nói bậy, vóc người Ngọc Già cũng đẹp nhất hạng, chỉ chênh lệch chút đỉnh so với ta thôi!” Mặt nàng đỏ bừng, hừ khẽ một tiếng, tiện tay lấy ra một vật nhỏ sáng lấp lánh.
- Đừng, đừng động thủ chứ!
Lâm Vãn Vinh chớp mắt, ngân quang trong tay Ninh tiên tử đã lóe lên. Hắn bất giác ôm lấy mông, vội vàng nhảy lên.
- Ai bảo ngươi vừa nói một chút đã bậy bạ!
Ninh Vũ Tích làm ra vẻ giận dữ lườm hắn, gương mặt trắng ngần ửng đỏ như thoa phấn:
- An sư muội nói đúng, đối với tên vô lại này, phải trước cứng sau mềm mới có thể chế ngự được ngươi!
- Hồ ly tỷ tỷ thật nói như thế sao?
Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt, đột nhiên vỗ tay cười nói:
- Đúng, rất đúng, trước cứng sau mềm, ta cũng thường sử dụng loại thủ đoạn này mà, tất cả mọi người không ai là không dùng cả!
Xem hắn hí hửng cười tít mắt, trực giác cho tiên tử biết tiểu tặc này lại có ý quỷ quái gì đây, nhưng nàng đã học An sư muội biết cách động thủ khắc chế hắn, trong lòng cũng mềm đi, không muốn ra tay nữa.
- Ngươi đó.
Ninh Vũ Tích cầm tay hắn, vẻ yêu thương dịu dàng thấp thoáng hiện lên trong mắt, mặt ửng đỏ:
-... Đang bàn chút chính sự lại nói thành tà đạo, rồi lại chuyển từ tà đạo về bàn chính sự! Trên đời, người mà có bổn sự này cũng chỉ có một. Quả là ông trời trừng phạt ta không có tâm kiên trì tu hành, muốn ta đời đời kiếp kiếp đọa nhập luân hồi, phải chịu sự hành hạ tà ác của ngươi! Trong nhân thế, còn có việc gì khổ hơn thế này nữa không?!
Nàng thẹn thùng cúi đầu, gương mặt đỏ như bị thiêu đốt, hai mắt sáng lên, êm ả như làn nước. Lâm Vãn Vinh nghe thế tim đập rộn ràng: “Cái chiêu êm ái này của thần tiên tỷ tỷ, xem ra còn cao minh hơn cả mấy chiêu bá đạo của An hồ li nữa ấy chứ, làm cho ta không thể nào có chút ý định phản bác. Sư tỷ muội hai người này, một mềm một cứng, thật là muốn lấy cái mạng già này rồi.”
- Tiểu tặc, ngươi có biết ta thích điểm gì ở ngươi nhất không?
Tiên tử cúi đầu, dịu dàng thỏ thẻ, nói đến hai chữ thích, mặt nàng lại đỏ như ráng chiều, trong mắt tràn ngập vẻ ngượng ngùng.
“Thích điểm gì ở ta?” Lâm Vãn Vinh chớp chớp mắt, vội vàng nhìn lên người mình đánh giá. Từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, quét qua quét lại: “Toàn thân ta trên dưới, nơi xuất sắc nhất hẳn là cũng chỉ có một điểm thôi! Nhưng tiên tử làm sao biết được chỗ đó của ta xuất sắc như thế nào chứ?”