Đồ Tác Tá hồ nghi nhìn bốn phía, vung mạnh tay lên, quát to:
- Tra xét!
Hắn đem theo toàn là những dũng sĩ tinh nhuệ nhất bộ tộc, tuy chỉ có hơn trăm người, nhưng mỗi người đều có thân thủ phi phàm. Vừa nghe hắn ra lệnh, đám Đột Quyết lập tức rút loan đao sáng loáng, tách ra đi dọc theo doanh trướng phân tán khắp nơi, xục xạo kỹ lưỡng trong những bụi cỏ rậm rạp. Chiến đao trong tay chúng thỉnh thoảng vung lên, ra sức chặt đứt những cành cây ngọn cỏ, từ từ tiến dần về phía trước.
- Chẳng lẽ nàng đã trở lại rồi sao?!
Nhìn những dũng sĩ trong tộc từng bước đi tới, Đồ Tác Tá thì thào tự nhủ, mắt sáng ngời lẫn với vẻ hưng phấn.
Trên mặt Triệu Khang Ninh sầm xuống, sắc mặt trắng như tờ giấy. Nhưng bây giờ hắn đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, hy vọng trở về Đại Hoa đều ở cả trên người tên Hữu vương Đột Quyết này, sao hắn dám đắc tội với Đồ Tác Tá cho được? Không khéo lại ăn thêm một roi nữa ấy chứ.
Nghe thấy Đồ Tác Tá lẩm bẩm, Tiểu vương gia cắn cắn răng, tiến lên vài bước, xiểm nịnh:
- Đại nhân, ngài đang tìm cái gì thế?
Một lời của hắn tựa hồ đã được Đồ Tác Tá đoán trước, tên Hữu vương Đột Quyết trẻ măng nhìn hắn, chậm rãi nói:
- Tìm một loại mùi.
Thấy Đồ Tác Tá không thô bạo nữa, Triệu Khang Ninh tạm thời bớt lo, liền nói:
- Một loại mùi ư? Đại nhân, ngài có thể nói rõ hơn một chút không?!
Đồ Tác Tá cười ha ha vài tiếng:
- Sự việc liên quan đến nữ tử trong lòng Đồ Tác Tá ta, nói ra ngươi cũng không hiểu đâu.
Triệu Khang Ninh vội vàng cười nói hùa theo:
- Thì ra là như thế!! Nữ tử mà có thể được Hữu vương đại nhân để vào mắt, nhất định phải thông minh trí tuệ, xinh đẹp tựa thiên tiên, tựa như những đóa mộc miên hoa rực rỡ nhất thảo nguyên. Khang Ninh chúc đại nhân tìm được người, sớm đạt được tâm nguyện!
Những lời này tựa hồ cực kỳ hiệu quả, Đồ Tác Tá nở một nụ cười, vỗ vai Triệu Khang Ninh nói:
- Không phải thế đâu, nàng tuyệt hơn trăm lần so với những gì ngươi tưởng tượng... Tiểu vương gia, ta cũng biết là ngươi lưu tâm đến chiến sự nơi tiền tuyến. Lúc nãy là ta quá kích động, nhất thời lỡ tay, mong ngươi đừng để trong lòng.
- Việc này… Việc này…
Tiểu vương gia nghe thế cả kinh, liên tục ôm quyền:
- Hữu vương vừa rồi giáo huấn rất đúng, Khang Ninh vì quá háo hức mà nói bậy, đích xác là sai rồi.
Đồ Tác Tá ừm vài tiếng:
- Sáng mai, mười vạn binh lính tinh nhuệ sẽ ra tiền tuyến rồi. Lúc này, nếu ta đưa ra yêu cầu khác thường gì với quốc sư, người khác nhất định sẽ cho là ta là một tiểu quỷ nhát gan, rõ ràng cho dù có lý cũng sẽ biến thành vô lý. Đồ Tác Tá ta không làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Nếu những gì ngươi vừa báo là thật, Ba Đức Lỗ thật sự mượn cơ hội chèn ép dũng sĩ tộc ta, ta sẽ tìm lúc thuận tiện bẩm báo với Đại Hãn, tin rằng Đại Hãn nhất định sẽ có xử lý công bằng, trừng phạt kẻ gian, trả lại công lý cho dũng sĩ tộc ta!
Có một câu này, vừa rồi bị một roi quất vào mặt cũng đáng thôi. Triệu Khang Ninh mừng rỡ, khom người ôm quyền:
- Thay mặt phụ vương Khang Ninh dưới cửu tuyền, thay mặt những dân chúng Đại Hoa đang chịu khổ sở, cảm ơn ân đức của đại nhân.
- Còn dùng những lời này để cảm ơn sao?!
Đồ Tác Tá khẽ nâng hắn dậy:
- Ngươi cũng là nghĩ cho Hãn Quốc thôi, tuy lời nói hơi kích động, nhưng cho dù có truyền tới tai Đại Hãn, cũng sẽ không có người nào trách ngươi đâu.
Ngoại trừ mừng rỡ gật đầu lia lịa, Triệu Khang Ninh rốt cuộc không tìm thấy được ngôn ngữ nào để có thể hình dung tâm tình mình lúc này.
Hai người nói qua nói lại mấy câu, tên dũng sĩ Đột Quyết chịu trách nhiệm truy xét đã quay trở lại. Trong tay cầm vài bó hoa cỏ ẩm ướt, còn chảy nước ròng ròng.
- Bẩm Hữu vương, không phát hiện dị thường gì trong những bụi cỏ. Dũng sĩ lùng sục trong Ô hồ, cuối cùng vớt lên được mớ hoa cỏ này, đều tìm được ở ven hồ, nhìn qua, đây có thể là những mục dân của tộc ta vứt lại.
Triệu Khang Ninh đã ở Đột Quyết một thời gian rồi, miễn cưỡng cũng có thể hiểu được những gì dũng sĩ này nói.
Đồ Tác Tá nhận mớ hoa cỏ ngâm dưới nước này, đặt lên mũi ngửi vài cái, mãi lâu sau mới thở dài một tiếng, trên mặt bỗng xuất hiện vẻ mừng rỡ khó mà chế ngự nổi:
- Là nàng sao?! Cũng đến lúc rồi, nàng hẳn là đã trở lại!!
- Chúc mừng Hữu vương đại nhân!
Triệu Khang Ninh đang đứng bên người hắn nghe thấy rất rõ ràng, làm sao buông tha cơ hội bợ đít này cơ chứ.
Nhìn đóa hoa đẫm nước, Đồ Tác Tá lắc đầu mỉm cười, con ngươi xanh lam lóe sáng, thì thào lẩm bẩm: