Phần I
- Cái gì?
Lâm Vãn Vinh biến sắc:
- Kỵ binh Đột Quyết? Có bao nhiêu người? Từ nơi nào tới. Chúng muốn đi đâu??!
Hứa Chấn lắc lắc đầu:
- Ước chừng có trăm người, trước mắt không thể xác nhận thân phận. Nhưng nhìn tình hình chiến mã của bọn hắn, thì không tới một ngày sẽ từ vương đình của người Hồ tới đây rồi.
Tòa thành gần Ô Tô Bố Nặc Nhĩ nhất cũng chỉ có vương đình Khắc Tư Nhĩ của người Hồ thôi. Không cần hỏi cũng biết đám người Hồ này là từ nơi đó tới. Chỉ có một đội kỵ binh trăm người, thanh thế cũng nhỏ, trinh sát bên ngoài Khắc Tư Nhĩ không hồi báo cũng là bình thường.
“Trăm kỵ binh? Chạy thẳng tới Ô hồ? Rốt cuộc là ai nhỉ? Họ muốn làm gì?” Lâm Vãn Vinh bước qua bước lại vài bước, ý nghĩ xoay như chong chóng.
Cao Tù vừa nghe Hứa Chấn báo cáo, bĩu môi khinh thường:
- Không phải chỉ là một trăm tên Hồ nhân thôi sao?! Tay chân nhanh nhẹn một chút là trực tiếp làm thịt chúng ngay ấy mà?!
- Không thể.
Hồ Bất Quy vội vàng lắc đầu:
- Bây giờ chúng ta không rõ ràng trăm tên người Hồ này tới đây là có ý gì. Nếu là thám báo Đột Quyết, chúng ta vừa động thủ, chẳng phải sẽ làm bại lộ hành tung đối với đám người Hồ phía sau sao?!
Nói về bài binh bố trận, lão Cao đích xác không phải là chuyên gia. Hắn le lưỡi, không dám nói tiếp nữa.
Ánh mắt Lâm Vãn Vinh lóe lên, nói nhanh:
- Mặc kệ ai tới, chúng ta cũng bất tất phải sợ. Hồ đại ca, ngươi chỉ huy các huynh đệ lui ra phía sau hai mươi dặm. Hứa Chấn ngươi điều trăm huynh đệ cùng lưu lại đây với ta, chúng ta phải sờ gáy đám người Hồ này mới được.
- Không thể.
Vừa nói xong, Hồ Bất Quy liền lớn tiếng phản đối:
- Thân là một vị thống soái toàn quân, sao lại dễ dàng mạo hiểm như vậy. Xin tướng quân theo đội quân rút đi trước, mạt tướng sẽ dẫn người dò xét.
Hồ Bất Quy tâm tư cẩn mật, kinh nghiệm lão luyện, vừa nói như thế, mọi người đều gật đầu đồng ý. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Hồ đại ca quá lo lắng rồi. Dùng trăm người đấu với trăm người, quân ta lại còn ẩn núp ở một nơi bí mật gần đó. Mà ta cũng không gây chuyện với đám người Đột Quyết này, làm gì có mạo hiểm ở đây?! Mấy ngày nay ta thấy buồn phiền lắm, không tự mình sờ gáy người Hồ, ta thật sự không cam lòng. Hơn nữa ở Ô hồ, còn ai có thủy tính tốt hơn ta được chứ? Ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chấp cả trăm tên Đột Quyết, cũng chẳng thể bắt được ta.
Hắn vô cùng tin tưởng, mọi người có khuyên nữa thì cũng bị hắn một mực bác bỏ. Hồ Bất Quy đành bất lực, chỉ cẩn thận dặn dò Hứa Chấn vài câu, rồi thống lĩnh mọi người lui ra sau.
Cùng Hứa Chấn chỉ huy hơn trăm người ẩn nấp vào trong bụi cỏ, thời gian chầm chậm trôi qua, trời tối dần, những cơn gió lạnh vi vút thổi tới, một trăm người Hồ vẫn còn chưa xuất hiện.
Đằng đẵn đợi chờ quả là khó chịu, vừa mới cựa mình cho đỡ mỏi, bên tai đã có tiếng vó ngựa rầm rập vang lên. Âm thanh này rất quen thuộc, chính là tiếng của đại mã Đột Quyết.
- Đến rồi.
Tiếng Hứa Chấn nhắc nhở, mọi người liền vội ẩn mình trong bụi cỏ, nín thở chờ đợi.
Buổi chiều tối, sương mù loáng thoáng xuất hiện, mấy trăm điểm màu đen chạy tới nhanh như gió, lao thẳng về phía Ô hồ. Nhìn tư thế và và tốc độ của người cưỡi ngựa, không nghi ngờ gì đều là những hảo thủ Đột Quyết tinh nhuệ. Bóng đêm u ám, hơn trăm người Đột Quyết cũng không tiếng hô hoán, không đốt đuốc, lặng lẽ chạy như bay tới bên hồ, hành tung quỷ dị khó mà diễn tả.