Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên người Lâm Vãn Vinh: “Sao mà trong thời khắc mấu chốt như thế, ta lại quên béng mất câu này nhỉ? Cái này gọi là chứng hưng phấn quá mất cả trí nhớ, càng khẩn cấp, lại càng nghĩ không ra.” Thấy sắc mặt tiên tử hơi biến đổi, hắn cũng đỏ mặt lên, thiếu chút nữa tim vọt ra ngoài.
Đợi một lúc lâu không thấy hắn trả lời gì cả, tiên tử sắc mặt đại biến, nước mắt chảy đầy mặt, gương mặt mĩ lệ bỗng tái nhợt đi:
- Tiểu tặc, ngươi, ngươi không muốn...
- Cái này… cái này…
Lâm Vãn Vinh gấp đến độ mặt mũi trắng bệch, bất lực đành cười xòa:
- Tâm ý của ta, tỷ tỷ còn không biết sao?!
Ninh Vũ Tích mặt hồng lên, thùy mị cúi đầu xuống:
- Vậy sao ngươi sao không nói lời nào?!
“Ta muốn nói, nhưng ta đã quên mà!” Hắn cười hắc hắc vài tiếng:
- Tỷ tỷ, nàng cũng biết, gần nhất ta dùng đầu óc quá độ... Phần sau là cái gì, nói nhỏ cho ta biết với?
Tiên tử ngẩn người, rồi bỗng cười khúc khích, bực mình gắt:
- Không đọc sách thì nói là không đọc sách, cái gì mà dùng đầu óc quá độ... Nếu ngươi nghĩ không ra, vậy thì...
- Ai nói ta nghĩ không ra, ta với nàng…
Lâm Vãn Vinh nắm chặt bàn tay nhỏ bé kia cười hì hì, nhìn vào khuôn mặt tuyệt thế, vui sướng và trìu mến nói không nên lời, ghé vào tai nàng, điềm đạm nhưng kiên định:
... Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão! Tỷ tỷ, ta đi đọc như vậy có được không?!
(Cùng nguyện sống chết có nhau, nắm tay nhau cho tới bạc đầu)
Ninh Vũ Tích đỏ mặt như bôi phấn, ngượng ngùng không chịu nổi, kêu lên một tiếng rồi cúi đầu:
- Tên tiểu tặc này, lại lừa ta...!
“Thiếu chút nữa là mất mạng rồi! Đi học! Sau khi về nhà nhất định phải học tập cho đàng hoàng!” Lau trộm mồ hôi trên mặt, thấy tiên tử đứng giữa bộ quần áo băng vừa giận dỗi vừa ngượng ngùng, da thịt còn trắng hơn tuyết, cứ như Hằng nga giáng trần. Hắn nhìn ngơ ngẩn cả người, lẩm bẩm:
- Tỷ tỷ, nàng thật đẹp!
Nước mắt nhạt nhòa trên mắt, Ninh Vũ Tích cúi đầu, nói khẽ:
- Hồng nhan ngọc diện bạc như chỉ. Thiều hoa kim phấn đạm tự sương*. Ta già hơn ngươi hơn mười tuổi, đến ngày nào đó ta tóc bạc da mồi, khô gầy như que củi, ngươi còn có thể nói với ta những lời như vậy nữa không?
(*Hồng nhan ngọc diện bạc như giấy, Má đào xuân sắc nhạt tựa sương)
Lâm Vãn Vinh cười dài, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng thật chặt:
- Tỷ tỷ, nàng có biết việc hạnh phúc nhất trong cuộc sống là gì không?
- Là cái gì?
Tiên tử ngẩng đầu lên, nhìn hắn chờ đợi.
- Được già, đó là được chứng kiến hạnh phúc vĩnh hằng!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Chuyện vui sướng nhất mà ta có thể nghĩ đến là được nắm tay nàng, cùng nàng từ từ già đi!
Ninh Vũ Tích ngơ ngác nhìn hắn, nước mắt lại trào ra. Chỉ cảm thấy bất kỳ một câu nào của tiểu tặc này, trong nháy mắt lại lấy đi hồn phách mình. Nàng vừa khóc vừa cười, ôm chặt lấy bàn tay hắn nhưng muốn hòa tan vào máu thịt của mình, nước mắt thi nhau rơi như mưa, chảy dài xuống gương mặt nàng. Hai người nắm tay nhau, tựa như tâm mạch tương liên, lúc này mọi thứ đều như dừng lại, trở thành vĩnh viễn.
Cũng không biết qua bao lâu, tiên tử mới phục hồi lại tinh thần. Nàng lau vệt nước mắt trên mặt, nhìn Lâm Vãn Vinh ngượng ngùng cười.
- Tỷ tỷ. Làm sao vậy?!
Lâm Vãn Vinh vội hỏi.
Ninh Vũ Tích nhè nhẹ lôi hắn đi ra, quay đầu lại nhìn bộ váy trong suốt bằng băng, trong mắt hiện lên vẻ lưu luyến vô cùng:
- Ta muốn tìm cách mang bộ áo cưới này đi! Tiểu tặc, ngươi thông minh như vậy, nghĩ giùm ta một biện pháp đi, được không?
Mang đi ư? Áo cưới này là do băng tạo thành. Gặp chỗ nào nóng một chút là tan ra ngay, làm sao có thể mang đi? Có câu nói phụ nữ đã yêu rồi thì trở nên ngốc nghếch, quả chẳng sai chút nào cả, đến cả tiên tử tuyệt thế cũng không thoát khỏi câu này.
Ninh Vũ Tích tại hắn bên người nhẹ giọng thủ thỉ, trong mắt tràn đầy tình cảm sâu đậm, Lâm Vãn Vinh có chút bùi ngùi trong lòng, cố cười vài tiếng:
- Tỷ tỷ, Thiên Sơn quanh năm tuyết đọng, bốn mùa rét lạnh. Bộ áo cưới bằng băng độc nhất vô nhị trên đời này, chính là ở tại chỗ này. Ta tin nàng cũng không muốn thấy nó tan chảy?
Tiên tử làm gì chẳng biết đạo lý này?! Thấy tên tiểu tặc cũng không có biện pháp, nàng cũng chỉ còn nước bất lực gật đầu. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Nàng cũng không cần thất vọng. Bộ váy băng này mặc dù mĩ lệ, nhưng cuối cùng cũng không thể mang đi. Chờ chúng ta đánh trận xong về nhà, ta sẽ nghĩ cách may cho nàng một bộ áo cưới thật sự, còn đẹp hơn bộ này bao nhiêu lần!
- Thật không?!
Tiên tử nhất thời ngẩng đầu lên, mừng rỡ nhìn hắn.
- Đương nhiên rồi.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, dương dương đắc ý:
- Nàng quên mất là Tiêu gia chúng ta làm cái gì rồi sao?