- Mau nhìn xem, tuyết rơi rồi…
Lý Vũ Lăng mừng rỡ hét lớn một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Chỉ thấy trên đỉnh Thiên Sơn mây mờ bao phủ, những đóa hoa tuyết giống như lông ngỗng từ trên trời rơi xuống, long lanh trong suốt, bay lả tả nơi đỉnh núi. Ở phía đầu đội ngũ, sau nháy mắt đã bị một tấm thảm tuyết khổng lồ che kín, nhìn về phía xa, hệt như đang chui vào trong sương mù dày đặc vậy.
Rõ ràng là lúc tháng năm, ở vùng lục địa quan trung* lúc này trời đã dần nóng lên, Thiên Sơn lúc này lại có tuyết rơi. Đưa mắt nhìn xuống trăm hoa đua sắc xa xa bên dưới, hoa tuyết và hoa đỏ ở lưng chừng núi đan xen vào nhau, lên đến đỉnh núi, loáng cái đã toàn là một màu tuyết trắng xóa. Một núi ba khí hậu, sự tráng lệ diệu kỳ của Thiên Sơn quả đúng là danh bất hư truyền.
(*TQ chia ra quan nội và quan ngoại, quan trung tức là quan nội, phần bên trong quan ải)
Tiểu Lý tử chung quy vẫn còn chút tính nết của trẻ con, có lẽ thời gian đi trong sa mạc quá dài, lúc này mắt thấy tuyết rơi đầy trời, cảnh tượng rất là hùng vĩ, lập tức vui vẻ nhảy cẫng lên. Cao Tù cười nói:
- Mới ra khỏi Đại mạc liền lập tức gặp tuyết rơi, chuyến đi này của chúng ta cũng có thể tính là mưa gió tuyết sương, cái gì cũng đã trải qua, đời này từ nay không còn hối tiếc gì nữa rồi.
Hai người này thì thầm trò chuyện, Lâm Vãn Vinh lại nhíu chặt mày, Thiên Sơn tuyết rơi, nhìn thì đẹp, nhưng rơi xuống những người đang sắp vượt qua Thiên Sơn như bọn họ, chẳng khác chi đột nhiên lại có thêm rất nhiều nguy hiểm.
Mắt thấy sắc trời đã muộn, Lâm Vãn Vinh cắn chặt răng nói:
- Hồ đại ca, phân phó các huynh đệ bám gần nhau một chút, trông coi lẫn nhau, đêm nay không cắm trại, đi xuyên đêm vượt Thiên Sơn.
Hồ Bất Quy cũng biết quãng đường phía trước rất nguy hiểm, vội vã “ừm” một tiếng, truyền mệnh lệnh của hắn xuống. Dọc đường đi lần này, dựa theo phân phó của Lâm Vãn Vinh, các tướng sĩ sớm đã tích trữ lá khô lại, làm thành một chiếc áo thoa* thật dày khoác lên người để chống lạnh. Khó coi thì có khó coi một chút, nhưng có tác dụng hiển thị ra rất rõ ràng.
(*loại áo khoác được đan từ cỏ, quãng sau sẽ gọi là áo khoác luôn cho dễ hiểu)
Trên người Lý Vũ Lăng mặc chiếc áo ấm áp nhất, hắn tuổi còn nhỏ, lại là trọng thương vừa mới lành, mọi người đều yêu thương hắn, lén lút đem y phục nhét vào trong bọc hành lý của hắn. Lúc này trên người hắn mặc chính là chiếc áo mới mà Xảo Xảo đã may cho Lâm Vãn Vinh trước khi đi, là Lâm Vãn Vinh đặc ý đưa cho hắn, tuy có to hơn mấy số, nhưng chống rét thì không thành vấn đề.
Càng đi lên trên, gió tuyết càng lớn. Những con gió bấc kèm theo hoa tuyết bay vù vù tới đập vào mặt, đến cả mắt cũng không mở ra nỗi, hai má bị đập vào đau nhói, rồi đông cứng lại càng thêm nhức nhối hơn.
Tuyết lớn và sa mạc đúng là hai thứ cực đoan. Một thì nóng chết người, một lại lạnh chết người, chỉ trong một quãng thời gian ngắn ngủi mà lại phải trải qua hai loại khí hậu hoàn toàn trái ngược thế này, đúng là điều mà tất cả mọi người đều chưa từng gặp qua. Cho dù Lâm Vãn Vinh được hiệu xưng là đã đi khắp đông nam tây bắc, cũng chưa có được trải nghiệm này. Đi tuần tra một vòng, thấy tinh thần các tướng sĩ đều ổn định, nói nói cười cười, hắn lúc này mới yên tâm hơn.
Ánh mắt dừng lạ trên người Ngọc Già, hắn lại không nén nổi nhíu mày. Cái rét lạnh trên sườn núi nàng ta đã không chống đỡ nổi, huống chi lúc này còn có gió bắc cùng tuyết lớn theo kèm. Sắc mặt thiếu nữ Đột Quyết lạnh đến trắng bệch, thân thể cứng đơ. Hoa tuyết không ngừng rơi xuống, đậu lại trên mái tóc và khuôn mặt nàng, cùng với gò má mềm mịn của nàng chiếu rọi cho nhau, không ngờ lại chẳng thể phân biệt cái nào trắng hơn, cái nào lóng lánh hơn.
Gió lạnh thổi qua, hai vai nàng không khỏi run lên cầm cập. Thiếu nữ kiên cường cắn chặt răng, chưa từng thốt lên một tiếng nào. Trong bọc hành lý đầy những lá khô, bàn tay nhỏ bé của nàng xâu lại một cách khéo léo, đang mau chóng tự chế cho mình một chiếc áo khoác.
“Nha đầu này đúng là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ.” Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, bước nhanh tới vài bước, mỉm cười nói:
- Ngọc Già tiểu thư, có thể thương lượng với cô một chuyện không?
- Không cần thương lượng.
Nguyệt Nha Nhi nghe thấy tiếng nói của hắn, lập tức quay đầu đi, chẳng thèm nhìn đến một cái, lạnh lùng quăng ra mấy chữ.
Lâm Vãn Vinh đã ở cùng nàng một thời gian dài, cũng biết được tính cách của nàng rồi. Chỉ coi như không nghe thấy nàng nói gì, cười hì hì:
- Thực ra chuyện này đối với nàng mà nói, chẳng qua chỉ cần nhấc tay cái là xong. Ta thấy cô kết chiếc áo khoác này cũng không tồi, có thể bán nó cho ta không?