Hai ngày nghỉ ngơi chuẩn bị này, là thời gian vui vẻ nhất sung sướng nhất của tất cả các tướng sĩ từ khi tiến vào thảo nguyên A Lạp Thiện tới nay. Không có kim qua thiết mã*, không có chém giết sát phạt, đối diện với một phong cảnh đẹp như tranh vẽ thế này, ai nấy đều như say như mê, đắm mình trong đó. Lý Vũ Lăng trọng thương vừa khỏi, trải qua hai ngày điều dưỡng, tốc độ hồi phục cực nhanh, trước khi xuất phát, đã có thể thúc ngựa phi như bay rồi.
(* chiến tranh)
Còn Ngọc Già thì lại tỏ ra trầm mặc vô cùng, thỉnh thoảng lại ngồi bên dòng suối ngơ ngẩn một hồi, lúc thì cười, lúc lại khóc, ở một mình chẳng thèm trò chuyện với Lâm Vãn Vinh câu nào. Thái độ lạnh nhạt đó phảng phất như trở lại tình cảnh ở Ba Ngạn Hạo Đặc, khi mới gặp nhau vậy.
Trải qua hai ngày chuẩn bị và bổ sung, năm ngàn nhân mã tiếp tục đi về phía trước. Đến cả biển Chết cũng đã chinh phục rồi, còn có khó khăn gì có thể ngăn cản bước chân tiến về phía trước của bọn họ chứ? Trải qua sự tôi luyện sinh tử trong sa mạc, tâm chí của các tướng sĩ đều đã kiên định hơn rất nhiều, đối với tình hình trước mắt cũng tràn ngập lòng tự tin.
Con sông mà bọn họ cắm trại nghỉ ngơi kia tên là Tích Nhĩ hà (sông Sihl), bắt nguồn từ đỉnh Thác Mộc Nhĩ cao nhất trên dãy Thiên Sơn, cùng với Sở hà, Y Lê hà (sông Ili) hình thành lên ba dòng ngân hà ngọc đái* quấn quanh Thiên Sơn.
(*ngân hà: sông bạc, ngọc đái: dây lưng ngọc)
Ngược dòng Tích Nhĩ hà đi lên, dần dần áp sát phía đông chân núi Thiên Sơn, địa hình dần dần trở nên cheo leo hiểm trở, hiếm người đặt chân đến. Trên một bãi cỏ trên đỉnh núi cao, phủ đầy rong rêu xanh mướt, tựa như một tấm thảm biếc không có bến bờ, được tô điểm thêm bởi vô các loài hoa nhỏ đủ màu sắc, giống như một bức tranh xinh tươi. Dọc theo hai bên bờ, nhô lên vô số những tảng băng cổ, dưới ánh dương ấm áp, lấp lóe những tia sáng bảy màu chói lọi.
Phong cảnh tuyệt đẹp động lòng người như thế, thực khiến người ta phải vừa đi vừa ngắm, bất giác chìm vào cảm giác lưu luyến, hoàn toàn quên rằng mình đang trên đường hành quân đánh trận.
Thương thế Lý Vũ Lăng đã lành, hắn cưỡi ngựa đi đầu, không ngừng nhìn quanh bốn phía xem xét, tặc lưỡi than thở:
- Đây chính là Thiên Sơn trong truyền thuyết? Quả nhiên khí hậu dễ chịu, phong cảnh như tranh vẽ. Nếu có thể thường xuyên được tới nơi này, cũng có thể coi là một chuyện hay rồi. Đúng rồi, Lâm đại ca, trước đây huynh đã từng tới qua Thiên Sơn sao? Nếu không, làm sao huynh biết xuyên qua La Bố Bạc là có thể tới dưới chân Thiên Sơn?
Biểu hiện của Lâm Vãn Vinh trong chuyến đi này, chỉ có thể dùng hai chữ kì diệu để hình dung. Từ Y Ngô tiến vào La Bố Bạc, đi trên Con Đường Tơ Lụa trước nay chưa có ai đi, tuy phải trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng lại xuyên qua được biển Chết một cách thần kỳ. Đến cả lúc sắp ra khỏi sa mạc, tưởng chừng như đã gần lạc đường, lại xuất hiện một con linh dương dẫn đường cho hắn. Điều này tưởng chừng như là một chuyện không thể nào ngờ nổi, tất cả mọi người đều bị rung động bởi đại trí tuệ của Lâm tướng quân.
Câu hỏi mà Tiểu Lý Tử hỏi có thể được coi là đã thay tất cả mọi người đưa ra, không chỉ ánh mắt của mấy người Hồ Bất Quy tập trung lên người hắn, đến cả Ngọc Già dọc đường đi vẫn lặng lẽ không nói gì cũng không nén nổi mà liếc nhìn hắn, dường như cũng đang chờ đợi đáp án của hắn vậy.
Lâm Vãn Vinh không hề chớp mắt, lớn tiếng nói mà chẳng hề thẹn thùng:
- Thiên Sơn à… Đến rồi, ta đương nhiên là đã từng đến rồi! Đọc vạn quyển sách như đi vạn dặm đường, câu nói này chắc ngươi đã từng nghe qua. Đó chính là câu dùng để hình dung ta đó. Ài, con người ta trước nay vẫn luôn trầm lặng.
Lý Vũ Lăng nhìn hắn từ trên xuống dưới với vẻ dò xét, mỉm cười lắc đầu nói:
- Người trầm lặng giống như huynh thế này, thực sự là rất hiếm gặp đó. Có điều thấy huynh quen thuộc với Thiên Sơn như thế, chắc là trước đây đã từng đi qua. Lâm đại ca, huynh còn đi qua nơi nào nữa?