Hắn chỉ mặc mỗi chiếc khố, thân hình sáng bóng, lộ ra hai cánh tay cường tráng. Những giọt nước từ trên tóc, trên má tí tách chảy xuống. Làn da lẫn với đêm tối như có chung một loại màu, khuôn mặt đang cười đùa cợt nhả hiện ra trước mặt Ngọc Già.
- Ngươi, ngươi làm cái gì?!
Thiếu nữ Đột Quyết vội vã nhảy tránh ra vài bước, cách hắn thật xa hệt như đang đề phòng một con sói hoang, hai mắt mở to, kinh hãi nhìn về phía hắn.
“Lời này nên là ta hỏi cô mới phải chứ?” Lâm Vãn Vinh lau những giọt nước trên mặt, nhìn vào những hòn đá dưới chân nàng, cười khà khà:
- Ra tay cũng nhanh thật đó, hôm nay nếu cho nàng thêm chút đá nữa, e là dòng sông này sẽ bị lấp đầy mất thôi.
Ngọc Già dường như đã lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng đáp:
-Đại Hoa các ngươi không phải có câu chuyện Tinh Vệ lấp biển sao? Cho dù lấp dòng sông này thì đã sao nào, không cần ngươi quan tâm.
“Đến cả chuyện Tinh Vệ lấp biển mà cũng biết, học vấn nha đầu này thực không tầm thường!” Lâm Vãn Vinh cười ha hả, ánh mắt bất giác dừng trên thân thể Ngọc Già.
Loanh quanh ở biển Chết hơn hai mươi ngày, đừng nói là tắm rửa, đến cả uống nước cũng là cả một vấn đề lớn. Toàn quân năm ngàn tướng sĩ, trên tới tướng quân, dưới đến binh sĩ, ai nấy đều vô cùng bẩn thỉu, duy chỉ có thiếu nữ Đột Quyết này là ngoại lệ.
Làn da của nàng trước nay vẫn luôn nõn nà bóng láng, óng ánh dịu sáng, dường như cái nóng bỏng của biển Chết căn bản chẳng rọi đến người nàng. Đứng gần nàng còn có thể thấp thoáng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, khiến người ta chìm vào cơn say. Trừ đôi môi hơi nhợt nhạt vì thiếu nước, trên chiếc váy kiểu người Hồ dính đầy cát bụi ra, Nguyệt Nha Nhi vẫn cứ tươi tắn rực rỡ, xinh đẹp chẳng khác chi hồi mới gặp.
- Ngươi, ngươi nhìn cái gì?!
Bị hắn nhìn chăm chăm vào, Ngọc Già nắm chặt tay, vội vã cúi đầu xuống.
“Ta thì như bị nắng chiếu thành tro, nha đầu này thì lại vẫn trắng như ngọc vậy. Người so với người, thực sự là làm tức chết a!” Lâm Vãn Vinh đành mỉm cười, lắc lắc đầu, than thở một hơi dài:
- Không nhìn gì cả… Cuối cùng cũng ra khỏi sa mạc đáng chết đó rồi!
Thiếu nữ Đột Quyết ngây người ra, đột nhiên giận dỗi gắt:
- Ngươi thực sự muốn thoát khỏi như vậy ư?!
- Đương nhiên rồi!
Lâm Vãn Vinh chẳng hề nghĩ ngợi đáp ngay:
- Nơi đó trừ cát vàng toàn là cát vàng, không có gì để ăn uống, thỏ cũng chẳng ỉa nổi, chút nữa thì chẳng còn mạng mà về rồi, còn có gì để mà hoài niệm chứ! Không chỉ riêng ta, tất cả mọi người đều muốn mau chóng thoát ra… sao, lẽ nào nàng còn muốn ở lại trong đó hả… Này, này, nàng làm cái gì đó, đừng có đẩy ta…
- Cút, ngươi mau chút đi cho ta. Ta chẳng muốn nhìn thấy ngươi nữa, cút đi…
Không đợi hắn nói xong, hai tay Ngọc Già cơ hồ đã túm chặt lấy tay hắn, cố hết sức đẩy ra ngoài, tức giận hét lên.
Thiếu nữ Đột Quyết này phẫn nộ hệt như một con báo cái, cơn tức giận bỗng dưng bạo phát, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng bị dọa cho giật nảy mình, hắn vội vã lùi lại mấy bước, mỉa mai:
- Nói gì thì cứ nói, động thủ làm cái gì, nàng đánh không lại ta…
- Cút, ta bảo ngươi cút đi!
Thiếu nữ Đột Quyết đẩy hắn đi vài bước, đột nhiên che mặt khóc. Những giọt nước mắt long lanh xuyên qua kẽ tay, thuận theo bàn tay nhỏ xinh trắng nõn, từng giọt từng giọt từ từ lăn dài theo cánh tay.
“Nha đầu này thực sự tức giận rồi, nhưng ta chả hiểu gì cả, lẽ nào ta muốn lưu lại Biển Chết thì nàng ta mới cao hứng?” Lâm Vãn Vinh bùi ngùi lắc đầu:
- Đừng khóc nữa, nàng yên tâm. Đợi làm xong một chuyện, không cần nàng đuổi ta cũng sẽ tự đi!
- Ngươi còn muốn làm chuyện gì nữa?
Nguyệt Nha Nhi cắn răng tức giận.
Lâm Vãn Vinh tủm tỉm cười:
- Ta muốn làm chuyện gì á?... Vậy nàng nấp ở đây là muốn làm gì?!
- Ta, ta…
Ngọc Già ngẩn người, sắc mặt vừa đỏ lại vừa trắng.
- …Mau đi tắm đi, ta ở đây canh chừng cho nàng… nàng yên tâm. Ta dùng danh dự cao quý nhất của mình đảm bảo, tuyệt đối sẽ không để người ngoài đến nhìn trộm!
Hắn nháy nháy mắt, nghiêm chỉnh giơ cao tay phải lên thề.
Hai gò má như dương chi bạch ngọc* bị nhuốm lên một mảng đỏ hồng, Ngọc Già khẽ nói:
(*mỡ dê ngọc trắng)
- Ngươi, sao ngươi biết… Hừ… Ngươi có danh dự sao?!
- Tiểu muội muội nói thử xem.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Ta được hiệu xưng là Đại Hoa đệ nhất chính trực thiện lương, người người đều kính ngưỡng. Danh hiệu đó không phải giả đâu, chỉ cần ta ở đây, người khác sợ uy danh của ta, tuyệt đối không dám lại gần đây. Nàng cứ yên tâm mà xuống sông đi!
Nguyệt Nha Nhi cắn chặt răng, hừ một tiếng:
- Cái gì mà phòng bị người khác, những người đó ta chẳng hề lo! Kẻ ta lo chính là ngươi!
“Không phải chứ?” Lâm Vãn Vinh hít một ngụm hơi lạnh, hai mắt mở tròn xoe, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc:
- Ngọc Già tiểu thư, lời này mà nàng cũng nói ra được sao? Nàng cũng không chịu ra ngoài nghe ngóng xem sao, gần đây chỉ có thiên kim tiểu thư nhà người khác đến chiếm tiện nghi của ta, làm gì còn cần ta đi ăn đậu hủ của người khác nữa? Nàng không tin ta cũng không sao, nhưng nàng không thể vũ nhục nhãn quang của những danh môn khuê tú, thiên kim đại gia của Đại Hoa ta như thế được! Ài, đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để nói nữa, tiểu muội muội nàng từ từ tắm gội đi, ta đi đây!