Tiếng hét này hệt như đã mọc thêm đôi cánh vậy, từ phía sau mau chóng truyền đến phía trước, cả đội ngũ sau nháy mắt đã sôi trào, lòng nhiệt tình của các chiến sĩ mau chóng được thắp lên, mọi người hưng phấn ôm lấy nhau, những tiếng hoan hô hò hét vang lên dồn dập, liên miên không dứt, sự kinh hỉ và hưng phấn tràn ngập trong lòng mỗi người, đến cả Tử Vong chi hải tàn khốc này dường như cũng chẳng còn đáng sợ như thế nữa.
- Tướng quân, cháo tới rồi đây…
Hứa Chân chạy một mạch tới, sắc mặt hưng phấn đến đỏ bừng, trong tay hắn bưng một chiếc bát gỗ, bên trong là cháo nóng hổi, bên dưới lớp nước trong bốc hơi nghi ngút là một ít gạo và lương thực hỗn tạp chìm dưới đáy.
Chỗ lương thực này là được chắt cóp riêng lại trong những trang bị nhẹ nhàng, chuyên môn giành cho Lý Vũ Lăng bị thương. Mà ở trong sa mạc nơi mà nước quý như vàng này, nấu cháo càng là một chuyện cực kỳ xa xỉ. Vì để cứu Lý Vũ Lăng, năm ngàn tướng sĩ đều không hề cất lời oán hận, tranh nhau đem chút nước sạch quý giá trong túi của mình dâng lên.
Thiếu nữ Đột Quyết ngồi trên xe ngựa, nhìn thấy cảnh này thì không nén nổi hơi nhíu mày lại, ánh mắt mê mang. Loại tình cảm thương yêu hỗ trợ lẫn nhau thế này, trong mắt người Đột Quyết luôn sùng bái loài sói, cá lớn nuốt cá bé mà nói, gần như là không thể tưởng tượng được.
Lâm Vãn Vinh và lão Cao hợp lực đỡ Lý Vũ Lăng cẩn thận, Hứa Chấn thổi cho chén cháo loãng nguội đi, sau đó mới vô cùng cẩn thận đưa tới miệng Lý Vũ Lăng.
Cháo nóng vào miệng, Lý Vũ Lăng đã khôi phục được vài phần sức lực, hắn nhai kỹ mấy miếng, nuốt xuống, cuối cùng hít vào một hơi thật dài, chầm chậm mở mắt ra.
- Tiểu Lý Tử, ngươi sao rồi?!
Thấy hắn đã lại mở mắt, Hồ Bất Quy không nén nổi vui mừng, lau nước mắt hân hoan hỏi.
Trên đôi môi trắng bệch cùng khuôn mặt vàng bủng của Lý Vũ Lăng lộ ra một nụ cười đã lâu không xuất hiện, hư nhược vô lực nói:
- Hồ đại ca, Cao đại ca, ta còn chưa chết sao?!
- Chưa, chưa, ngươi làm sao mà chết được? Ngươi còn chưa lấy vợ, ai cũng chẳng lấy nổi tính mạng ngươi, ha ha ha ha…
Lão Cao vui vẻ cười lớn, trong mắt lệ hoa tuôn trào.
Lý Vũ Lăng ừm một tiếng, nhẹ nhàng nói:
- Ta rất tốt, Lâm đại ca, Cao đại ca, Hồ đại ca, mọi người đều khỏe chứ?!
- Khỏe, khỏe!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười vỗ đầu hắn nói:
- Chúng ta đều ăn được ngủ được, sống thoải mái lắm. Đợi hai ngày nữa ngươi bình phục rồi, mấy lão ca bọn ta, còn cả Hứa Chấn nữa, chúng ta sẽ dẫn ngươi đi cưỡi ngựa, đi xem La Bố Bạc, đi dạo trên Thiên Sơn, đi làm cả ngàn chuyện kinh thiên động địa. Ngươi nói xem thế được không?
- Được.
Trên mặt Tiểu Lý Tử lộ ra vẻ hưng phấn:
- Ta thích nhất là đi theo Lâm đại ca làm đại sự. Có chiếm được tiện nghi hay không thì không biết, nhưng chắc chắn sẽ không bị thiệt thòi… Từ cô cô của ta đã nói như vậy đó!
Từ tiểu thư nói ư? Không có việc gì cô ta nói với Tiểu Lý Tử những lời này làm gì, thế này chẳng phải là phá hoại thanh danh của ta sao? Lâm Vãn Vinh lập tức đổ mồ hôi hột, chúng nhân ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không nén nổi cất tiếng cười vang, tâm tình vui vẻ tràn lan trong lòng mỗi người.
Lý Vũ Lăng tỉnh rồi, khối đá nặng nề đè nén tâm tình Lâm Vãn Vinh đã được nhấc ra. Các tướng sĩ từ sáng đến tối liên tục hành quân, phải đối mặt với Tử Vong chi hải tràn ngập chán chường, lúc này người người đều vô cùng mừng vỡ, tâm tình thoải mái. Lý Vũ Lăng tỉnh lại trong lúc quan trọng này, hệt như đã tiêm cho bọn họ một mũi thuốc tăng cường niềm tin. Mọi người đều tràn đầy nhiệt tình, lòng tin đi ra khỏi Tử Vong chỉ hải lên cao chưa từng có.
Tiểu Lý Tử hôn mê nhiều ngày, thân thể hư nhược. Uống vài ngụm cháo, nói vài câu, mí mắt đã liền ríu lại, chẳng bao lâu liền ngủ đi. Trong cơn ngủ say lúc này, thân thể hắn đã tự có những phản ứng điều tiết, là một loại biểu hiện tốt dần lên, tuy còn chưa hoàn toàn bình phục nhưng cũng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Lâm Vãn Vinh và Lão Hồ vô cùng cẩn thận đưa hắn lên xe ngựa. Cao Tù lại cẩn thận tỉ mỉ xem xét thương thế, nghe nhịp tim của Tiểu Lý Tử, cuối cùng mặt mày hớn hở, cảm khái nói:
- Chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt, trong vòng ba bốn ngày là Tiểu Lý có thể đi đường rồi. Ài, tuy không thích người Đột Quyết, nhưng ta không thể không nói, Nguyệt Nha Nhi này thực sự là có chút bản sự, lúc trước là kéo Tiểu Lý Tử từ quỷ môn quan trở về, đó đã là một chuyện thần kỳ đến mức chẳng thể thần kỳ hơn rồi. Lần này lại càng tuyệt diệu, nàng ta nói trong ba ngày Tiểu Lý Tử sẽ tỉnh lại, quả nhiên đã tỉnh. Muốn không phục cũng không được!
Tên lang băm lão Cao này, nếu trị bệnh thì chẳng ra sao, nhưng tốt xấu gì cũng là một cao thủ có võ công, hắn nói Lý Vũ Lăng trong ba bốn ngày có thể đi đường, chắc sẽ không sai lệch.
Hồ Bất Quy cũng gật gật đầu:
- Chỉ xem riêng y thuật, nữ tử Đột Quyết này quả thực là có bản sự, huống chi nàng ta còn cứu tính mạng của Tiểu Lý Tử, lão Hồ ta cũng cực kỳ bội phục.
Nghe bọn họ nói đến Ngọc Già, Lâm Vãn Vinh lúc này mới chú ý đến, từ khi Lý Vũ Lăng tỉnh lại, mọi người đều mừng vui nhảy nhót, ánh mắt tập trung hết lên người Tiểu Lý Tử, nhưng lại quên bẵng mất thiếu nữ Đột Quyết đó đi rồi. Vừa rồi trước lúc cứu người nàng ta còn ở trong khoang xe, lúc này lại đã chẳng thấy đâu nữa, không biết đã đi đến chỗ nào. May mà ở Tử Vong chi hải này cát vàng mênh mang, chẳng có ai lo lắng nàng chạy thoát.
Mấy người sắp xếp cho Lý Vũ Lăng xong, lúc này mới nhảy xuống xe. Ánh tà dương lặn xuống phía tây, chìm xuống dưới lớp cát vàng, khung cảnh hoàng hôn ở La Bố Bạc lộ ra một khuôn mặt ôn nhu hiếm có, gió cát khẽ khổi lên má, cảm giác thật ôn nhu kỳ diệu, hệt như đôi tay mềm mại của thiếu nữ vậy, mảnh đất bằng phẳng phía xa lấp lánh những ánh vàng rực rỡ.
Nhân lúc Lý Vũ Lăng tỉnh lại, mọi người đều tranh thủ cơ hội nghỉ ngơi một chút, Lâm Vãn Vinh lại kiểm tra lương thực một lượt, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, miễn cưỡng còn có thể duy trì được bốn năm ngày nữa.
Từ đội đầu cho đến đội cuối, đang muốn quay lại, đột nhiên nghe thấy một loạt những âm thanh du dương từ từ truyền tới, tựa như u oán, tựa như sầu khổ, triền miên không dứt, khiến người ta khó mà quên nổi.
Tại một cồn cát phía xa xa, mặt trời đang từ từ lặn xuống, hệt như một cái chậu tròn tròn màu đỏ, cắt lên mặt đất. Một thân hình yểu điệu đang lặng lẽ đứng đó, tư thế yêu kiều đó dưới ánh tà dương đỏ tươi, một cái bóng đen mờ chiếu xuống, phảng phất như một bức tranh màu nước vậy.
Cát vàng bay tán loạn đập vào chiếc váy lụa màu xanh của nàng, nàng lặng lẽ thở dài nhìn ra phía xa, an tĩnh hệt như một hạt cát trong đại mạc vậy.
Khô đằng lão thụ hôn nha, tiểu kiều lưu thủy nhân gia, cổ đạo tây phong sấu mã.
Tịch dương tây hạ, đoạn tràng nhân tại thiên nhai…
Cây khô già héo trong chiều tối
Tiểu kiều nước chảy... bên nhà
Ngựa còm chạy qua đường cũ
Nắng chiều neo hạ phía trời tây
Nơi thiên thai dáng người đang đứng
Thắt ruột gan...
- Thơ hay, thơ hay a!
Một âm thanh to vang từ sau lưng truyền lại, còn mang theo mấy tiếng vỗ tay khe khẽ, thiếu nữ Đột Quyết buông chiếc sáo ngọc xuống, khóe miệng hơi thoáng qua một nụ cười nhàn nhạt, khẽ hừ một tiếng:
- Quả nhiên là một con quạ đen, con người ngươi cũng có chút tự biết mình đó.
Lâm Vãn Vinh cười khan ha ha hai tiếng, bước nhanh lên cồn cát, đứng bên cạnh nàng: