- Tướng quân, người xem…
Hồ Bất Quy bới cát, cẩn thận xử lý di hài dưới cây gỗ, đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, lớn tiếng kêu lên.
Lâm Vãn Vinh nghe tiếng nhìn lại, dưới lớp cát dày đó ẩn ước lộ ra hai bộ di cốt hoàn chỉnh. Hai bộ di cốt này ôm chặt lấy nhau, mười ngón tay nắm chặt vào nhau, lặng lẽ nằm ngửa trên mặt đất. Qua bao nhiêu năm gió thổi mưa rơi, nhục thân của bọn họ sớm đã tan biến, chỉ lưu lại hai bộ xương trắng hếu.
Ngọc Già nhìn chăm chăm vào hai di hài đang ôm nhau đó, sau hồi lâu mới khẽ nói:
- Từ hình dáng mà nhìn, dường như là một nam một nữ!
- Không chừng còn là một đôi tình lữ, bọn họ sao lại chết trong sa mạc này nhỉ?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu thở dài. Thiếu nữ Đột Quyết lại khom người xuống, chậm rãi vạch những đất cát bên cạnh thi hài ra, ẩn ước lộ ra những mảnh da dê rách. Tấm da dê này đã phơi nắng phơi gió bao lâu, sớm đã kho cong và đen kịt, vỡ thành rất nhiều mảnh vụn. Ngọc Già lại nổi lòng hiếu kỳ, nàng khẽ gạt cát bụi ra, từng chút từng chút gắn tấm da dê đó lại.
Trên tấm da dê này có viết hai loại chữ Đại Hoa và Đột Quyết, vết chữ tuy tàn khuyết không còn lành lặn, nhưng đại ý vẫn có thể nhìn rõ. Thiếu nữ Đột Quyết đọc kỹ một hồi, sắc mặt dần trầm xuống, nàng đột nhiên buồn bã thở dài một hơi, khẽ lắc đầu, trên mặt sinh ra mấy tia buồn vô cớ.
Thấy Ngọc Già không có ý ngăn cản mình, Lâm Vãn Vinh ghé sát mặt tới cười nói:
- Đây là cái gì! Là tàng bảo đồ hay là võ công bí tịch?! Một một lần kỳ ngộ nhất định sẽ gặp được thứ tốt, trên tiểu thuyết đều viết như vậy.
Người này đúng là lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền, Ngọc Già tức giận trừng mắt nhìn hắn:
- Vì sao chuyện tốt đẹp như thế, vào trong mắt ngươi là lại biến thành dung tục vô cùng… Ngươi hãy tự xem đi.
Cũng không biết là đã động chạm đến nữ tử này ở chỗ nào, thần tình nàng dần trở nên lạnh lùng, nhìn chăm chăm vào Lâm Vãn Vinh không nói một lời.
Lâm Vãn Vinh đi lên trên, nhìn chăm chăm vào tấm da dê đó đọc kỹ một hồi, thần sắc đột nhiên biến thành cổ quái, hắn muốn cười, nhưng lại thấy xấu hổ.
Thấy Lâm huynh đệ vẻ mặt gian xảo, thần tình quái dị, Cao Tù không nén nổi chen vào nói:
- Lâm huynh đệ, bên trên viết cái gì thế?
Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi, lắc đầu nói:
- Cũng không có gì, một bức thư tình rất cổ xưa mà thôi.
- Thư tình cổ xưa?
Hồ Bất Quy cười nói:
- Cái này quái thật, đã là thư tình, sao lại dùng hai loại văn tự viết ra? Lẽ nào là lúc sắp chết, bọn họ còn muốn thông dịch thư tình của mình thành nhiều văn tự.
Cao Tù gật đầu ừm một tiếng, hiển nhiên cũng tán thành ý kiến của Hồ Bất Quy.
Lâm Vãn Vinh nhìn những di hài đó, trầm giọng nói:
- Sở dĩ dùng hai loại văn tự viết thành là bởi vì đôi tình lữ này thuộc hai dân tộc khác nhau. Nam này là người Đại Hoa chúng ta, còn nữ này là một nữ tử Đột Quyết.
Nam nhân Đại Hoa và nữ nhân Đột Quyết? Hồ Bất Quy và Lão Cao đưa mắt nhìn nhau. Mấy trăm năm nay, Đại Hoa và Đột Quyết vẫn luôn ở trạng thái đối địch, thanh niên hai tộc yêu nhau, đây là việc mà hai bên đều cực kỳ kiêng kỵ. Không ngờ ở nơi rất sâu trong Tử Vong chi hải này lại có chôn một đôi uyên ương như thế.
- Thanh niên Đại Hoa này sinh ra trong một gia đình có học. Sau này nhà cửa sa sút liền bỏ việc học hành mà đi buôn bán, qua lại giữa Đại Hoa và Đột Quyết. Hắn ngẫu liên gặp gỡ nữ tử Đột Quyết này, hai người dần dần nảy sinh tình cảm, lén định chuyện chung thân. Nhưng bởi lẽ hai nước chiến tranh nhiều năm, tích oán cực sâu, tình yêu của bọn họ gặp phải sự phản đối của tất cả mọi người. Nữ tử Đột Quyết này liền bị tộc nhân dùng năm mươi con tuấn mã để trao đổi, gả cho một dũng sĩ đồng tộc.