Cao Tù và Hồ Bất Quy đang cười nói, thấy Lâm Vãn Vinh từ xe ngựa của Lý Vũ Lăng nhảy xuống, mắt trơn tròn, khuôn mặt đen như tro than, đi thẳng về phía bên này.
- Đây là sao vậy nhỉ?!
Hai người lão Cao đưa mắt nhìn nhau, trong lòng tràn đầy nghi vấn.
Hồ Bất Quy lấy túi nước giắt ở hông ra, đưa cho Lâm Vãn Vinh nói:
- Trời nóng thật! Lâm tướng quân, mau, uống ngụm nước!!
Lâm Vãn Vinh lau giọt mồ hôi, xua xua tay, đẩy túi nước lại:
- Hồ đại ca, ngươi dùng đi, ta vừa mới uống qua rồi.
Nhìn cặp môi khô khốc đến trắng bệch ra của hắn, Hồ Bất Quy nhíu mày lại, cất tiếng ồm ồm nói:
- Cái gì mà uống qua rồi, tướng quân đừng có gạt ta! Hôm qua ngươi đã đổ hết nước trong túi của mình vào túi của Tiểu Lý Tử rồi, uống qua lúc nào chứ?! Tướng quân người biết thương xót huynh đệ, nhưng cũng phải để ý đến thân thể chứ!
Lão Hồ đúng là một người hữu tâm. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Hồ đại ca yên tâm đi, lúc nào ta thực sự khát thì sẽ đến tìm huynh, huynh cũng biết con người ta là giảo hoạt nhất mà, sao có thể khách khí với huynh chứ, ha ha!
Nhìn bộ dạng cười hì hì của Lâm Vãn Vinh, biết có khuyên nhiều cũng vô dụng, Hồ Bất Quy chỉ đành cất túi nước lại.
- Lâm huynh đệ, đây chính là cái “Con Đường Tơ Lụa” gì đó mà ngươi nói sao…?
Cao Tù nhìn quang bốn phía, tiếng gió vù vù, cát vàng mù mịt, tuy màn đêm đã dần dần buông xuống, cái nóng mà cát vàng phát ra vẫn làm cho bàn chân nóng bỏng như dẵm trên lửa vậy, chiếc áo ướt đẫm dính chặt vào lưng, cực kỳ khó chịu.
Hành quân trên sa mạc khác hẳn với bình nguyên, để tránh bị cái nóng như thiêu như đốt của mặt trời chiếu làm hao mòn thể lực và lượng nước trong cơ thể, mọi người đều ngày nghỉ đêm đi, mặt trời vừa mọc lên là lập tức cắm trại nghỉ ngơi, khi mặt trời lặn xuống phía tây thì lại khởi trình. Cho dù như vậy, uy lực của biển cát sa mạc vẫn vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ, mới đi được một canh giờ ở đây mà đã không thể không dừng lại nghỉ ngơi một trận rồi.
- … Đã chẳng thấy tơ lụa đâu, cũng không thấy đường. Đặt cái tên này cũng thực chẳng giống thực tế gì cả!
Lão Cao mặt mũi đỏ bừng, thở phì phò hỏi với vẻ đầy nghi hoặc.
- Nơi này tên là Con Đường Tơ Lụa thì không phải là giả, nhưng Con Đường Tơ Lụa không phải giống như trong tưởng tượng của huynh, trên đường chỗ nào cũng trải đầy tơ lụa…
Lâm Vãn Vinh mỉm cười lắc đầu:
- Nói đơn giản một chút, Con Đường Tơ Lụa này là tuyến giao thông buôn bán, thông từ Đại Hoa ta tới một đại lục khác. Bởi vì tơ lụa của Đại Hoa chúng ta sáng bóng đẹp đẽ, ai thấy cũng thích, các thương nhân đi lại giữa đại lục Á Âu thích nhất là chất những xấp tơ lụa này lên lưng ngựa lưng lạc đà. Đem đến một đầu khác của thế giới để bán, vì vậy, con đường này mới có cái tên mỹ lệ như thế, gọi là Con Đường Tơ Lụa.
Hai người Lão Cao nghe mà chóng mày chóng mặt. Hoàn toàn không hiểu một đầu khác của thế giới là gì, đại lục Á Âu rốt cuộc là chỉ nơi nào. Có điểu nghe Lâm huynh đệ kể về điển cố Con Đường Tơ Lụa này, quả thực cũng là một chuyện vui vẻ trong truyến lữ trình. Hai người họ gật đầu liên tục, cười lên ha hả.
Có lẽ, biết càng ít thì càng vui vẻ. Nhìn nụ cười thuần phác của hai người Hồ Bất Quy, Lâm Vãn Vinh đột nhiên cảm thấy có chút ngưỡng mộ bọn họ… Giản đơn chưa chắc đã không phải là phúc phận!
Đang muốn nói với một họ một hai câu vui vẻ, bên cạnh lại vang lên một thanh âm đầy vẻ nghi hoặc:
- Đầu khác của thế giới, đại lục Âu Á, đó là ở chỗ nào vậy?! Ngươi đang muốn đi đâu?
Lâm Vãn Vinh quay đầu lại, liền thấy một khuôn mặt thuần tịnh mỹ lệ, lặng lẽ nhìn mình, không ngờ lại là thiếu nữ Đột Quyết Nguyệt Nha Nhi. Không biết nàng tới từ lúc nào, đứng bên cạnh hắn, bước chân khẽ khàng hệt như ly miêu vậy.
Trong Tử Vong chi hải mênh mang này, cát vàng nóng bỏng, cỏ chẳng thể sống, độc một mình trốn vào trong sa mạc, chẳng nghi ngờ gì chính là tự đi đào mộ. Với sự thông minh của thiếu nữ Đột Quyết, nàng tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngốc nghếch như vậy. Lâm Vãn Vinh thậm chí còn lười chẳng muốn trói nàng, cho nàng một sự tự do thoải mái, tùy tiện cho nàng muốn đi tới đâu thì đi, có giỏi thì trốn cho ta xem nào.
Ngọc Già mở to mắt ra, khẽ cắn chặt môi, khuôn mặt tràn ngập vẻ nghi hoặc và khát vọng, đang đợi câu trả lời của hắn.
Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, cũng chẳng để ý đến nàng, hướng về phía hai người Hồ Bất Quy vẫy vẫy tay:
- Hai vị đại ca, chúng ta hãy đổi sang nơi khác kể chuyện đi, chỗ này có người tắm rửa sạch quá, ta nhìn không quen.
Hai người lão Hồ tuy nghe không hiểu ý châm chọc trong lời nói của hắn, nhưng nhìn thái độ đó cũng biết là hắn đang nói Nguyệt Nha Nhi rồi.