Lửa cháy sáng cả bầu trời. Vô số khuôn mặt lạnh lùng và tàn khốc gần trong gang tấc, trên mặt không mang theo một chút tình cảm. Duy chỉ hỏa diễm sôi sục bùng cháy rừng rực trong mắt họ.
- Người Đại Hoa đến rồi!
Cũng không biết là từ nơi nào phát ra tiếng kêu đầu tiên, lập tức thức tỉnh người Đột Quyết. Bọn họ quay đầu chạy như phát điên, lao về hướng chuồng ngựa.
- Vì những huynh đệ đã chết ở Hạ Lan sơn. Giết!
Tiếng hét của Hứa Chấn rạch phá thiên không. Vô số tuấn mã phi nhanh lao về hướng Cáp Nhĩ Hợp Lâm, người Đột Quyết vội vàng nhấc mình nghênh địch. Thân trên cường tráng để trần, cung tiễn còn chưa kịp đeo, liền vung đại đao về hướng đội quân tinh nhuệ của Đại Hoa đang tầng tầng lớp lớp phi đến như một đám mây đen.
Hứa Chấn tay nhấc đao chém, liền có một cái đầu máu đầm đìa xoay chuyển bay lên không trung, đập xuống ngay cạnh mặt một người Đột Quyết. Khí thế vô địch này của hắn, ngay cả người Đột Quyết từng thấy qua tàn sát cũng phải lạnh run. Còn chưa kịp phản ứng, đao thương băng lãnh của người Đại Hoa đã đâm qua thân thể của bọn họ.
Chẳng nghi ngờ gì nữa, đây là một trường chiến đấu mà thực lực song phương căn bản không cùng một đẳng cấp. Vó ngựa đạp qua trướng bồng trắng như tuyết, vô số đóa hoa máu tươi đẹp hắt lên vải bố trắng tinh. Các tướng sĩ biết rõ thời gian có hạn, đem ba chữ nhanh, chuẩn, độc dùng đến cực trí. Cả doanh trại của người Hồ chìm trong một phiến hỏa quang.
- Bẩm tướng quân. Tốc độ của người Hồ đột nhiên nhanh hơn, đội ngũ trước nhất của bọn họ hiện tại còn cách chúng ta có một trăm bảy mươi dặm lộ trình!
Cáp Nhĩ Hợp Lâm đã thành một biển lửa. Báo cáo của trinh sát tiền phương vang bên tai hắn. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, đưa tay ra hiệu với Hồ Bất Quy ở bên cạnh.
Lão Hồ thúc ngựa lên, khua chiến đao:
- Toàn quân nghe lệnh. Mục tiêu Ngạch Tể Nạp. Xuất phát!
Ngọc Già bình luận khá chính xác. Lúc này, kỵ binh Đại Hoa chính là một đám lưu khấu phiêu bạt trên thảo nguyên. Cướp bóc xong mỗi bộ lạc liền tiến tới mục tiêu khác. Không ai có thể ngăn cản được tốc độ như gió của bọn họ.
Bộ lạc Ngạch Tể Nạp ở cạnh Y Ngô, là con đường phải đi qua thông tới biển tử vong La Bố Lạc. Cáp Nhĩ Hợp Lâm lộ trình không tới trăm dặm, người Đột Quyết đã bị kích nộ, tốc độ bôn hành nhanh đến mức khiến người khác khó có thể tin. Bọn họ còn cách hai trăm dặm liền tự động phân thành hai, một nhóm tiến về Cáp Nhĩ Hợp Lâm, nhóm còn lại liều mạng chạy tới Ngạch Tể Nạp còn chưa bị tập kích.
Khi năm nghìn tướng sĩ đứng trước Ngạc Tể Nạp bộ lạc, Hồ Bất Quy cũng báo tin tức mới nhất về người Đột Quyết:
- Tướng quân. Người Hồ chỉ còn cách chúng ta sáu chục dặm.
Cáp Nhĩ Hợp Lâm cách trăm dặm mưa gió bão bùng. Còn Ngạch Tể Nạp này lại trời quang mây tạnh. Thậm chí có thể cảm giác hơi nóng ấm. Loáng thoáng nghe thấy cát vàng đại mạc gầm rít ở nơi xa.
Phóng mắt nhìn, Y Ngô liên thông với Ngạch Tể Nạp, một nửa là thảo nguyên xanh ngát, nửa còn lại thì là cát trắng như tuyết không bờ bến. Xanh trắng hai loại màu sắc dưới ánh trăng sáng trong hiện ra thật trong lành lạnh lẽo. Ngạch Tể Nạp, Y Ngô liên thông với biển tử vong La Bố Lạc. Nghìn năm nay, truyền thuyết chưa từng có ai có thể sống mà đi ra khỏi biển tử vong. Cho dù là người Đột Quyết hung hãn tàn bạo cũng không dám đi vào biển tử vong nổi danh khắp chốn. Còn Ngạch Tể Nạp chính là bộ lạc gần sa mạc nhất, cũng là điểm phân giới tuyến giữa thảo nguyên và La Bố Lạc.