- Nàng nói cái gì ?
Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn: “Bảo ta đi xé quần áo trên người Ngọc Già ư? Ta không có nghe sai đó chứ?!” Hắn nhăn nhó cả nửa ngày, ngại ngùng hỏi:
- Tỷ tỷ, chuyện này… Có lẽ không được hay lắm thì phải. Cởi y phục của nữ tử là sở trường của ta, nhưng ta tuyệt đối không phải là người tuỳ tiện. Chuyện này cực kì làm ta khó xử !
- Tiểu đệ quả nhiên là phẩm hạnh cao thượng a!
An Bích Như khẽ cười hì hì, ánh mắt khẽ lưu chuyển, giống như hờn như dỗi lườm hắn một cái:
- Vậy hôm nay ta không thể không cho ngươi phá lệ, hãy tuỳ tiện một lần thử đi nào? Tỷ tỷ thực là rất hi vọng được thấy dáng vẻ tuỳ tiện của đệ đệ đó. Ôi…!
Nhìn đôi môi tiên diễm ướt át đỏ mọng, ánh mắt như mặt nước hồ gợn sóng, quyến rũ phi thường, An tỷ tỷ hồ mị này tựa như một ngọn lửa bùng cháy giữa thảo nguyên bao la, thiêu đốt mãnh liệt khiến cả người hắn như bị bốc lửa, Lâm Vãn Vinh giữ chặt đôi tay nhỏ bé của An Bích Như, dụi vào lòng của nàng, mặt đầy chính khí:
- Vì sư phụ tỷ tỷ, đừng nói là xé áo quần, cho dù lên núi đao, lăn vào chảo dầu, tiểu đệ đệ cũng nghĩa bất dung từ. Ngọc Già cô nương, xin đắc tội vậy!
Hắn cười hắc hắc, hùng hùng hổ hổ hiên ngang tiến về phía trước, đến bên người Nguyệt Nha Nhi. Ngọc Già hoàn toàn biến sắc, hoảng sợ đưa hai tay ôm lấy trước ngực, tức giận hét lên:
- Ngươi, ngươi dám!!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Ta có cái gì mà không dám chứ, có sư phụ tỷ tỷ làm chỗ dựa cho ta rồi ! Ngọc Già cô nương, nàng nhẫn nại một chút đi, ta cởi quần áo rất có kinh nghiệm đó, cam đoan chỉ chốc lát là xong thôi!
Hắn tươi cười, bàn tay to tướng xoa xoa vào nhau trước người Ngọc Già, nhẹ nhàng nắm lấy áo nàng. Nguyệt Nha Nhi tức tối giận dữ giãy nãy lên, hốc mắt trong chốc lát đã ứa đầy lệ, chiếc cổ cao cao thon dài rưng rức từng hồi, tựa như một con thiên nga xinh đẹp đầy kiêu hãnh đang cố giãy giụa. Sợ hãi, thống hận, chua xót, tuyệt vọng… thiếu nữ Đột Quyết đang trừng trừng nhìn hắn, vô số tâm tư trong nháy mắt hiện lên, từng giọt nước mắt long lanh lặng lẽ rơi xuống.
Nguyệt Nha Nhi trong bộ dạng đau đớn đáng thương, làm cho con người ta thấy mà đau lòng. Lâm Vãn Vinh quay đầu đi không dám nhìn vào ánh mắt của nàng, hỏi nhỏ:
- Sư phụ tỷ tỷ, có thể bắt đầu được chưa?
An hồ ly đi tới phía trước tươi cười. Vuốt ve trên khuôn mặt bóng láng của cô gái Đột Quyết vài cái, dịu dàng bảo:
- Tiểu muội muôi, thật đáng thương làm sao! Quả là khiến cho ta thương cảm mà! Tiểu đệ đệ, ngươi cần phải dịu dàng một chút nha, xem dáng vẻ của tiểu muội muội này, đây chắc hẳn là lần đầu tiên đó, dừng quá thô lỗ. Cẩn thận đừng làm bị thương nàng ta!
Lâm Vãn Vinh nghe được mà ướt đẫm mồ hôi: “Hồ ly xảo quyệt này rõ ràng là đang câu dẫn ta mà thôi!”
Ngọc Già hai má đỏ ửng lên, quát lớn:
- Ngươi, ngươi cùng ả hồ ly này đều giống nhau, Ngọc Già ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
- Phải không?
An tỷ tỷ trừng mắt, liếm liếm đôi môi tươi thắm. Cầm lấy bàn tay to của Lâm Vãn Vinh chậm rãi đưa tới chiếc cổ trắng nõn tựa thiên nga của Ngọc Già, cười quyến rũ:
- Tiểu đệ đệ, ngươi tới sờ thử xem, để coi mùi vị của nữ nhân Đột Quyết như thế nào ?
Ngọc Già run rẩy cả người, hai mắt đẫm lệ mông lung liếc nhìn Lâm Vãn Vinh. Trong mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng giống như người sắp chết. Từ từ khép cặp mắt xinh đẹp lại, những giọt nước mắt như hạt đậu lớn lặng lẽ lăn dài theo hai gò mắt. Cô gái Đột Quyết này đúng là mỹ lệ vô song, cái dáng vẻ tuyệt vọng yếu đuối kia đã lấn át đi vẻ ngang bướng thường ngày, rốt cuộc đã không còn tìm thấy một chút mạnh mẽ ngoan cường nào nữa.
Bàn tay còn cách da thịt Ngọc Già trong gang tấc, Lâm Vãn Vinh chợt quay đầu nhìn về phía An Bích Như cười thần bí:
- Sư phụ tỷ tỷ, nàng thật sự hy vọng ta sờ nữ nhân khác trước mắt nàng hay sao?