Một hơi thở nhẹ nhàng thơm mát phả bên người, Lâm Vãn Vinh thoáng ngẩn ngơ, An tỷ tỷ hồ mị hiện ra trước mắt, mọi thủ đoạn của hắn đều không có đất dụng võ, An Bích Như dường như đã bắt đúng mạch môn của hắn, chỉ với nhất cử nhất động có vẻ lơ đãng kia, hay chỉ là một nụ cười, một cái nhăn mặt cũng khiến cho bất cứ ai cũng phải kinh tâm động phách, hớp hết tâm hồn, nàng quả thật sinh ra để khắc chế hắn.
Sau nhiều ngày li biệt, hôm nay An tỷ tỷ đã đứng sờ sờ ở trước mặt. Lắng nghe giọng nói như chuông ngân, nhìn thấy nàng tự nhiên tươi cười, trong lòng Lâm Vãn Vinh ngây ngất đến nổi không thể nói thành lời. Ngàn dặm cùng nhau, giờ đầy lặng lẽ đối mặt, mối thâm tình cảm động đất trời này, khiến hắn suốt đời cũng khó có thể báo đáp.
Bóng đêm mát lạnh như nước, từng cơn gió thổi nhẹ nhẹ táp vào mặt, bầu trời yên bình đầy sao sáng, dưới ánh trăng, thảo nguyên phảng phất như được phủ lên một lớp lụa mong manh trông thật lung linh huyền ảo. Hai người ngồi dựa vào nhau, những hạt sương đêm đã thấm ướt quần áo cũng như khuôn mặt bọn họ, như họ lại hồn nhiên chẳng hề để ý tới, trong lúc này tựa như chỉ còn nghe thấy nhịp đập của con tim hòa cùng hơi thở của nhau mà thôi.
Hàng lông mi cong dài của An tỷ tỷ có chút run rẩy, nàng lặng lẽ thở dài, chậm rãi đứng dậy, Lâm Vãn Vinh sợ hãi cũng bật dậy theo, vội vàng kéo tay nàng:
- Sư phụ tỷ tỷ, nàng muốn làm gì? Dù có đánh chết ta cũng không để nàng bỏ ta mà đi đâu.
- Hì hì…
An Bích Như thản nhiên cười khẽ:
- Ai nói ta bỏ đi chứ.
Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng, tỉ mĩ quan sát từ trên xuống dưới nói:
- Không phải bỏ đi !!! Vậy đây là…
- Tên quỷ hồ đồ này!
An Bích Như lườm hắn mấy cái, ngón tay ngọc vươn ra khẽ dứ nhẹ lên trán hắn, tựa như cười mà không:
- Thân là thống soái ba quân, một mình rời khỏi quân doanh mà không thông báo, còn quyến luyến việc riêng, chậm trễ không chịu quay về, bọn tướng sĩ dưới trướng của ngươi lúc này chỉ sợ là đang dị nghị lung tung đó. Nếu ta là Lý Thái nguyên soái, thì đã nện cho ngươi một ngàn gậy khiến cho cái mông của ngươi nở hoa rồi.
Mặt mày Lâm Vãn Vinh hớn hở:
- Chỉ cần sư phụ tỷ tỷ không đi, đừng nói là một ngàn, cho dù có bị ăn một vạn gậy cũng chẳng tính vào đâu, ta chấp nhận hết.
- Ngươi lại lừa gạt người ta nữa rồi!
An Bích Như cười khanh khách, quyến rũ nguýt hắn một cái, rồi lại từ từ cúi đầu, thì thầm:
- Yên tâm đi, cho dù ngươi có đuổi ta, hôm nay ta cũng không đi đâu, ai biểu ngươi nợ ta nhiều như thế.
- Đây… đây là…
Lâm Vãn Vinh vui sướng cực độ:
- Ta nợ sư phụ tỷ tỷ cả đời này cũng đừng hòng trả xong, ta muốn trả nợ đến mười đời, một trăm đời mới được.
- Ngươi nói những lời này thì may ra Tiên Nhi mới vui mừng mà thôi, còn nói với ta thì vô dụng rồi đó.
Nàng ngưng lại một chút, bỗng nhiên nở nụ cười giảo hoạt:
- Ta cũng sẽ không cho ngươi nhiều cơ hội thế đâu, sáng mai ta phải đi rồi, hì hì…
Nàng còn chưa dứt lời, Lâm Vãn Vinh đã ôm lấy cổ nàng kinh hãi hét lớn:
- Nàng đừng làm ta sợ nha, tỷ tỷ. Tiểu đệ đệ nhát gan lắm, chịu không nổi với kiểu vờn lui vờn tới của tỷ đâu á!!
- Lá gan của ngươi thật là nhỏ… vậy nhân tiện ta sẽ chiếm tiện nghi của ngươi vậy!
An hồ ly cười khanh khách, lặng lẽ chui tọt vào trong lồng ngực hắn:
- Tiểu đệ đệ, ngươi có biết không? Ta và ngươi rất giống nhau đều là những người thành thật không hề biết nói dối.
“Người thành thật?” Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn: “Ta cùng An tỷ tỷ còn muốn được gọi là người thành thật sao, thiên hạ này còn chưa chửi ta là tên lưu manh, phỉ khấu là may rồi, hồ ly tỷ tỷ này trái tim thật là khoan hồng độ lượng a!”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác của hắn, con ngươi không ngừng láo liên, An Bích Như thản nhiên cười khẽ, nàng lau khô sạch sẽ những giọt sương đọng trên gương mặt hắn, thùy mị nói: