Phần II
- Ha ha…!
An Bích Như bụm cái miệng nhỏ bật cười, thân hình phiêu động đầy sức sống, nổi lên từng đợt sóng cồn:
- Ta có ngân châm, lại có thủ đoạn, ta chỉ tiện tay tét vào mông ngươi, ngươi có thể làm gì được ta nào?
Lâm Vãn Vinh cứng đờ người ra: “Công phu da mặt của An tỷ tỷ còn trên cả ta mà, cái thủ đoạn tiện tay kia so với ta cũng không kém cạnh gì, nàng muốn tét vào mông ta, nhưng ta thật chẳng có cách gì đánh lại cái mông của nàng, cũng không biết đến khi nào mới có cơ hội trả đũa đây?”
- Thế nào, sợ rồi hả?
An Bích Như nhẹ bước, chậm rãi bước tới bên hắn, duyên dáng hỏi.
- Không, đương nhiên không sợ!
Lâm Vãn Vinh xoa xoa sau ót, mồ hôi trên trán kết thành từng hột, lắp bắp đáp.
An Bích Như phất ống tay dài, âu yếm lau đi những giọt mồ hôi to đùng trên mặt hắn, ghé vào lỗ tai hắn cười nhẹ:
- Mấy cái này là giúp cho trí nhớ của ngươi thêm tốt hơn, lần sau không cho ngươi nói lời hoa mỹ lừa gạt ta như thế nữa, những lời êm tai kia ngươi nghĩ có thể lừa được ta sao, chỉ có tiểu nha đầu khờ dại như Tiên Nhi thì mới không nhìn ra thôi.
Lâm Vãn Vinh phẫn nộ lắc đầu:
- Tỷ tỷ nói gì vậy, ta từng chữ từng chữ đều là những câu phát ra từ tâm phế, cái gì mà lại đi lừa gạt nàng cơ chứ? Nếu thích một người cũng tính là sai thì ta tình nguyện mắc lại lỗi lầm này lần nữa.
- Không phải lừa gạt ta ư?
An tỷ tỷ thẹn thùng đỏ mặt cúi đầu, thỏ thẻ:
- Vậy ngươi nhân tiện lặp lại lần nữa đi, ta thích nghe ngươi nói những lời không lừa gạt ta.
Lâm Vãn Vinh há hốc kinh ngạc.
Nhìn hắn ngẩn người bộ dạng như đờ ra, An Bích Như cười khanh khách khẽ lắc đầu, ấn nhẹ vào cái mũi của hắn một chút, quyến rũ nói:
- Ngốc tử!
Cùng với An tỷ tỷ ở một chỗ, đúng là chưa lần nào chiếm được phần hơn, Lâm Vãn Vinh tiến lùi đều khó, cúi đầu ủ rũ, nhưng cũng cảm nhận được đã không hề còn cảm giác cô đơn như trước nữa. Hai người sóng vai ngồi dựa vào nhau, cùng im lặng, một nỗi ấm áp lẫn khoái lạc dâng lên tràn ngập trong lòng mà không thể nói thành lời.
- Ta từ trước tới giờ chưa từng bước tới thảo nguyên.
An Bích Như ngẩng đầu nhìn về bầu trời đêm bao la huyền diệu, lẩm bẩm:
- Không nghĩ thảo nguyên lại như biển cả rộng lớn thế này, có thể dung nạp mọi thứ vào bên trong. Có lúc ta thật sự muốn ở lại chỗ này mãi mãi.
Lâm Vãn Vinh vỗ nhẹ vai nàng:
- Không cần lo lắng thế đâu, đánh xong lần này, bọn người Hồ đầu hàng rồi, chúng ta có thể thường xuyên trở lại nơi đây dạo chơi. Cái thảo nguyên này đúng thật là một chốn thiên đường.
- Ngươi cũng nghĩ vậy sao?
An Bích Như phong tình vạn chủng liếc nhìn hắn, khẽ chớp mắt, bầu ngực như run rẩy hoảng loạn, quyến rũ ghé sát gần bên tai hắn thì thào:
- Tiểu đệ đệ, nơi này sẽ là thiên đường của chúng ta chứ?
- Đúng vậy, đây là thiên đường của chúng ta!
Ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, nhìn vẻ mặt vũ mị tựa hồ ly tinh, cả hồn vía Lâm Vãn Vinh cũng lên mây.
An Bích Như vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của hắn ở trên đám cỏ xanh, yên lặng nhìn vào mắt hắn, trong ánh mắt hiện lên vẻ lưu luyến, bất thình lình hít một hơi dài rồi lắc lắc đầu than thở:
- Cuối cùng ta cũng thua rồi!
- Thua cái gì?
Lâm Vãn Vinh khó hiểu hỏi.
An Bích Như mỉm cười:
- Ngươi không nên hỏi, ta sẽ không trả lời đâu, ngay khi ta đánh cuộc với một người, An Bích Như ta nhận ra rằng ta đã chịu thua mất rồi! Mà này, tiểu đệ đệ, ngươi liệu có tìm được đường đến Miêu trại hay vậy?
“Càng nói càng mơ hồ, cái gì mà nhận thấy rằng đã đánh cược thua? Rồi lại như thế nào quan hệ đến Miêu trại?” Trong lòng Lâm Vãn Vinh hiện lên vài cái dấu hỏi to đùng:
- Sư phó tỷ tỷ, đang yên đang lành sao lại nhắc tới Miêu trại thế? Ta không biết đường đi cũng không cần vội vàng, ta chỉ cần tìm người để hỏi là được thôi mà. Tỷ tỷ nàng giống như thần tiên mỹ nhân vậy, chỉ sợ ta còn chưa vào Xuyên thì cũng đã có người nhắc tên của nàng rồi.
- Ba hoa! Miêu trại là quê nhà của ta, nơi đấy có chín bến, tám phường, ba mươi sáu trại, ta đã hứa hôn với chín mươi chín đối tượng, mỗi người đều là nam tử cường tráng uy vũ, vô cùng vừa ý.