“Trúng châm?” Lâm Vãn Vinh sờ lên mông, nghiến răng rút cái thứ lạnh lẽo đó ra, hơi lạnh âm thầm thấu qua lòng bàn tay, cây ngân châm lóe lên ánh sáng băng giá trong trời đêm.
“Ngân châm đã lâu không thấy! Mũi châm tuy lạnh nhưng lại làm lòng người ấm áp!” Lâm Vãn Vinh như vớ được báu vật nhảy cẫng lên, nhìn khắp bốn phía, vô cùng sung sướng gào lớn:
- Ninh tiên tử, thần tiên tỷ tỷ, tỷ ở đâu?
Bốn phía vắng lặng, ngoại trừ tiếng thở của các tướng sĩ, không nghe được bất kì gì khác thường. Tất cả mọi người đều không hiểu nhìn hắn: “Trúng châm còn vui sướng như thế, vừa là tiên tử lại vừa tỷ tỷ, có phải Lâm tướng quân điên mất rồi không?!”
Thấy ánh mắt kinh ngạc của tướng sĩ, Lâm Vãn Vinh cũng chẳng để ý, biết rằng rất có khả năng Ninh Vũ Tích vẫn làm bạn trên đường, nỗi vui mừng và cảm động trào lên trong lòng, hắn xua tay hét tướng lên:
- Ta biết tỷ ở đây, từ khi rời khỏi phủ Hưng Khánh đã biết rồi. Thần tiên tỷ tỷ, ta rất nhớ tỷ, tỷ ra gặp ta đi, ra gặp ta đi!
Bước chân của hắn lảo rảo không ngừng, liên tục xuyên qua những căn lều, tìm kiếm bóng dáng của Ninh Vũ Tích, dáng vẻ tha thiết lại điên cuồng. Chúng tướng sĩ nhìn chủ soái, tuy hoang mang nhưng lại có cả sự kính phục: “Biểu lộ nỗi nhớ nhung với thần tiên tỷ tỷ trước bao nhiêu người như vậy, lòng mong mỏi của tướng quân quả nhiên không tầm thường!”
Khắp đường đi, cơ hồ tìm tất cả các căn lều, ngay cả bầy chiến mã cũng đã soát một lượt, vẫn không nhìn thấy bóng dáng Ninh Vũ Tích. Nắm lấy cây ngân châm băng giá, Lâm Vãn Vinh không khỏi bối rối:
“Thần tiên tỷ tỷ có ý gì đây? Khi ở phủ Hưng Khanh cứu ta, nàng không muốn hiện thân còn có lý do của nó, nhưng hiện giờ tiến vào đại thảo nguyên mênh mông, cơ hồ đã thoát khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, vì sao nàng còn không chịu gặp ta chứ? Nếu đã không muốn gặp ta. Vì sao nàng lại bắn ta một châm, thế này không phải rõ ràng là khiêu khích ta sao?”
Tất cả nghi vấn cứ rối bời trong dạ, đi lung tung trong quân doanh mấy vòng, vẫn không tìm thấy bóng dáng Ninh Vũ Tích, hắn buồn bã thất vọng, nhất thời không còn hứng thú với bất kì chuyện gì nữa, gặm miếng lương khô vô vị, ấm ức quay trở về trong lều.
Vừa tiến vào bên trong, liền thấy một người nằm trên mặt đất như khúc gỗ, toàn thân trên dưới từ đầu cho tới chân đều bị dây thừng quấn chặt như một bó giò. Ngay cả khuôn mặt cũng bị che mất, trong miệng nhét vải vụn, đang ra sức vùng vẫy. Hai chân không ngừng đá ra, nhưng chẳng kêu lên được một tiếng. Chỉ có bộ ngực đầy đặn liên tục nhấp nhô kia, chứng minh đó là một nữ tử.
- Cô là ai?
Lâm Vãn Vinh giật bắn mình, bất giác lùi ra mấy bước, vội vã hỏi.
Nữ tử bị bó thành bó giò kia nghe thấy giọng của hắn, càng vùng vẫy dữ hơn, cố sức kêu ư ử, Lâm Vãn Vinh nghĩ một chút rồi nhỏ giọng hỏi:
- Nàng là Nguyệt Nha Nhi?
“Bó giò” trên mặt đất cố sức vặn vẹo, vẽ ra làn sóng kỳ lạ, xem hình dáng, tựa như là đang gật đầu.
Lâm Vãn Vinh kêu lên một tiếng, vỗ mạnh lên trán: “Ta ngốc thế! Nữ nhân ở trong lều của ta, trừ Ngọc Già ra còn có thể là ai? Không biết vị huynh đệ nào ra tay, trói nha đầu này chặt quá, nhìn qua còn tưởng rằng người gỗ.”
- Đừng hoảng, đừng hoảng…! Ta nới lỏng ra cho nàng ngay đây.
Lâm Vãn Vinh nhịn cười đi tới, chậm rãi ngồi xuống, cởi dây thừng trên người cho nàng. Dây thừng trên người Ngọc Già không biết là buộc như thế nào, cơ quan trùng trùng, cứ cách không xa lại có một nút thắt khó gỡ, Lâm Vãn Vinh phí hết sức chín trâu hai hổ mới cởi được dây thừng trên đầu nàng ra, mồ hôi lạnh nhỏ tong tong.
Trên khuôn mặt trắng nõn nà của Ngọc Già, nổi lên mấy đường vằn hồng nhạt, mặt nàng tím ngắt, đôi mắt lam lóe lên ánh lệ khuất nhục.
Vừa rút vải vụn trong miệng nàng ra, Ngọc Già rên lên một tiếng, hai vai khẽ run rẩy, hai hàng nước mắt chạy dọc xuống theo gò má. Thiếu nữ Đột Quyết này vô cùng kiên cường, quay người đi khóc, không để Lâm VãnVinh nhìn thấy khuôn mặt của mình, chỉ có đôi vai không ngừng run lên kia, cho thấy rõ tâm tình lúc này của nàng, đã chịu sự ấm ức và vũ nhục sâu sắc.
Dây thừng này buộc thật có trình độ, vừa nhìn đã biết ngay là tay lão luyện quen trị người rồi, trong quân của ta không ngờ còn ẩn nhân tài như thế, thật là ngoài dự liệu. Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Ngọc Già tiểu thư, điều này, vì là tù binh nên có chịu chút ấm ức cũng là khó tránh khỏi. Huynh đệ của ta hạ thủ tuy có độc ác một chút, nhưng mà cũng không làm nàng bị sao cả, nàng cũng đừng quá thương tâm nữa.
Ngọc Già quay đầu lại, trong mắt lóe lên ánh lệ khuất nhục, nghiến răng nói:
- Ngươi là tên cướp xảo trá, đừng có giả từ bi trước mặt ta. Nếu như không phải ngươi phái nữ nhân đó tới, sao ta bị vũ nhục như thế.
- Nữ nhân?
Lâm Vãn Vinh ngẩn ra, lắc đầu như bát lãng cổ*: