Biến hóa này nằm ngoài dự kiến của tất cả Hồ nhân. Không ai ngờ rằng dũng sĩ Tác Lan Khả của bộ lạc Ngạch Tể Nạp, trong tình huống rõ ràng đã chiếm thượng phong, khí thế đang hung mãnh lại bất ngờ ngã ngựa trong chớp mắt, bị người Đại Hoa cho một kích trí mạng. Trong đó nhất định là có sự quỷ dị đặc biệt không thể biết đến, ba nghìn người Đột Quyết ngây ra tại chỗ, im lặng như tờ.
Ngược lại, tướng sĩ Đại Hoa lại hân hoan như phát điên, trong lúc nói nói cười cười mà lại dễ dàng giết chết tướng địch, Lâm tướng quân đúng là người trời. Cao Tù là người đầu tiên giơ tay lên hô:
- Lâm tương quân thần công cái thế, thiên hạ vô địch!
- Hô... hô... thần công cái thế… thiên hạ vô địch!
Năm nghìn quân sĩ giơ cao đuốc và đao thương trong tay, dưới ánh lửa bừng bừng tiếng reo hò hưng phấn thấu tận trời cao.
Lão Cao này, biết thừa dịp đúng lúc vỗ mông ngựa! Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc mấy tiếng, khẽ thổi làn khói trắng trên họng súng, rồi cất hỏa thương vào trong ngực. Hắn xoay đầu ngựa chậm rãi đi tới người Tác Lan Khả, thấy hắn nằm thẳng cẳng trên mặt đất, tứ chi dạng ra thành chữ “thái” (1) lớn. Trên trán có một lỗ thủng to đùng khiến máu chảy ròng ròng, chớp mắt đã nhuộm đỏ đám cỏ bên cạnh. Tác Lan Khả mắt trợn trừng, tới lúc chết rồi cũng chẳng hiểu rốt cuộc mình bị đánh bại thế nào.
Lâm Vãn Vinh bước trở về đội hình, ngửa mặt lên trời cười dài:
- Cuộc quyết đấu công bằng nhất trên đời đã hoàn thành, Tác Lan Khả đã chết! Bọn Đột Quyết các ngươi còn không mau xuống ngựa đầu hàng?
- Xuống ngựa đầu hàng, xuống ngựa đầu hàng!
Tướng sĩ Đại Hoa tinh thần dâng cao, nhất tề hò vang.
Ba nghìn Hồ nhân đưa mặt nhìn nhau, bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ rằng, vốn là trong các cuộc tỉ thí thì người Đột Quyết luôn chiếm ưu thế, Tác Lan Khả lại dũng mãnh như lang như sói, không ngờ bị người ta một phát lấy mạng, còn không biết gã Đại Hoa xảo trá kia dùng loại yêu pháp gì. Điều này thực sự chấn động và gây sức ép lớn trong lòng bọn họ, hơn nữa, dựa theo hiệp nghị trước trận đấu của Tác Lan Khả và Oa lão công, Khi Tác Lan Khả thất bại thân vong, ba nghìn Hồ nhân sẽ phải bỏ chiến đao giơ tay đầu hàng, đối với người Đột Quyết đầy dã tính mà nói, đây là sự sỉ nhục khó tiếp nhận nổi.
- Người Đại Hoa vô sỉ các ngươi giở trò! Tá Tán ta không phục các ngươi.
Đột nhiên có một âm thanh phẫn nộ vang lên trong đám Hồ nhân đang im lặng. Người đó thân thể tráng kiện, dáng vẻ mạnh mẽ, chính là thủ lĩnh kỵ binh Tá Tán, người đã cứu Đỗ Nhĩ Hán Sát. Tác Lan Khả vừa chết, Tá Tán liền trở thành thống lĩnh tối cao của ba nghìn người Đột Quyết này.
Cao Tù nhỏ giọng giới thiệu lai lịch của người này, Lâm Vãn Vinh hô lớn:
- Có phải là Tá Tán không? Nghe nói ngươi là thủ lĩnh của bộ tộc Cáp Nhĩ Hợp Lâm. Ngươi đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, đây là cuộc tỉ thí công bằng nhất trên đời này. Chính dũng sĩ Ngạch Tể Nạp là Tác Lan Khả đã thừa nhận. Hắn tuy bại trận mà chết, nhưng còn vinh quang lỗi lạc hơn ngươi. Ngươi lại ngang nhiên phủ nhận kết quả của cuộc quyết đấu, điều đó không chỉ bất kính với dũng sĩ bộ lạc Ngạch Tể Nạp mà càng xúc phạm tới thần thảo nguyên, thần sẽ trừng phạt các ngươi.
Hồ Bất Quy ở một bên nghe vậy không nhịn nổi cười, luận tới công phu mồm mép thì ai hơn nổi Lâm tướng quân. Mấy câu này không chỉ gây chia rẽ quan hệ của hai bộ lạc Ngạch Tế Nạp và Cáp Nhĩ Hợp Lâm. Hơn nữa còn mang thần thảo nguyên đỉnh đỉnh đại danh ra, cho dù người Đột Quyết có ngang ngược tới đâu thì cũng chả dám bất kính với thần thảo nguyên.
Quả nhiên đúng vậy, lời của Lâm Vãn Vinh vừa dứt. Trong số Hồ nhân đã phát ra những tiếng ồn ã, người Đại Hoa giở trò xảo trá thế nào thì bọn họ không nhìn thấy. Nhưng Tác Lan Khả lấy danh nghĩa thần thảo nguyên lập lời thề thì tất cả mọi người đều nghe được. Nếu phản bội lại lời thề thì sẽ bị thần của thảo nguyên trừng phạt. Những Hồ nhân thành tín đã ngay lập tức quỳ xuống xin xưng tội với thần của thảo nguyên.
Tá Tán thủ lĩnh của kị binh Cáp Nhĩ Hợp Lâm thấy tình hình dần dần không thể khống chế, hắn vung mã đao trong tay lên, quát lớn:
- Hỡi các dũng sĩ Đột Quyết, hãy ngẩng đầu cao quý của mình lên. Tuyệt không thể đầu hàng người Đại Hoa đê hèn. Để thể hiện sự trung thành của chúng ta với Khả Hãn… giết chết người Đại Hoa! Xông lên…
Hắn một mình một ngựa vọt lên trước tiên, mấy chục kỵ binh cùng tộc hắn theo sát đằng sau, trên thảo nguyên hình thành lên một trận gió lốc mãnh liệt. Người Đột Quyết vốn còn đang dùng dằng, trong chớp mắt liền bị tiếng hiệu triệu chiến đấu khơi lên dã tính. Bọn họ gầm rú điên cuồng nhảy lên ngựa, dần dần tập hợp lại như một cơn lũ cuồng bạo ập thẳng về phía trận bên Đại Hoa.
Nhìn vô số điểm đen trên thảo nguyên đang phóng tới, Lâm Vãn Vinh căm giận vô cùng:
- Mẹ nó chứ! Lũ Hồ nhân này quả nhiên là uống nước đái dê. Một chút tín nghĩa cũng không biết.
Hồ Bất Quy cười nói:
- Không cần tín nghĩa càng tốt, chúng ta lát nữa động thủ càng danh chính ngôn thuận. Lui, các huynh đệ, rút lui thôi.
Hồ Bất Quy vừa hạ lệnh xuống, năm nghìn kỵ binh Đại Hoa xoay đầu ngựa phóng đi. Tá Tán nhìn thấy thế thì mừng lắm:
- Bọn Đại Hoa yếu hèn không dám quyết chiến với chúng ta! Các dũng sĩ, theo ta, giết!
- Giết!
Thấy kỵ binh Đại Hoa tức tốc lùi lại. Người Đột Quyết tức thì dã tính sôi trào, sớm đã quên mất cái gì là sự trừng phạt của thần thảo nguyên. Bọn họ ra sức thúc chiến mã, giơ thanh đao sáng loáng trong tay, tranh nhau gào thét xông tới, khí thế rất hung mãnh.
Phóng một hơi hai dặm đường, mấy trăm chiến mã Đột Quyết phi lên phía trước tiên, chỉ có một lúc mà toàn thân hãn huyết(2) đã như mưa, miệng đã thở phì phò. Thân thể bắt đầu dần dần rung lên, kỵ sĩ Đột Quyết còn chưa hiểu rõ tình hình thì chiến mã đang phi nhanh đột nhiên trùng người xuống, bốn vó mất sức, ngã chúi dụi về phía trước.
- A…
Người Đột Quyết kinh hoàng thất sắc, giống như một cục đá bị quăng đi, thân hình lộn liền mấy vòng trên không trung rồi ngã thẳng xuống. Tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng chiến mã hí lên trong đau đớn, vang lên không ngớt khắp chiến trường. Kỵ binh Đột Quyết ở phía sau không kịp hãm ngựa, vó sắt đạp lên đồng bọn và chiến mã rồi tiếp tục ngã xuống. Vô số chiến mã Đột Quyết đang khi tung vó đột nhiên khụy người xuống, nháy mắt ngã cả ra, trên không trung bỗng chốc xuất hiện đầy thân người Đột Quyết bị bắn tung lên.
Người Đại Hoa vốn đang “bỏ chạy” thì nhất tề quay đầu lại. Hồ Bất Quy gò cương ngựa, cười ha hả:
- Bọn Đột Quyết bội tín kia, thần thảo nguyên bắt đầu trừng phạt các ngươi rồi đó. Các huynh đệ, xông lên!
- Xông lên!
Kỵ binh Đại Hoa quay đầu lại, giống như một ngọn núi trên thảo nguyên đổ ập tới. Khí thế đó, tốc độ đó, so ra người Đột Quyết còn không thể sánh được. Cự ly mấy dặm chớp mắt đã tới, người Đột Quyết còn đang ngã trên mặt đất rên la đau đớn, nhìn đồ đao của người Đại Hoa bổ xuống nhưng không còn sức né tránh. Trong huyết quang vô tận, vô số người Đột Quyết chớp mắt đã thành vong hồn dưới đao của tướng sĩ Đại Hoa. Tiếng la hét, tiếng kêu gào từng đợt từng đợt vang vọng trời đêm, phá vỡ sự yên tĩnh của thảo nguyên.
Nhìn vô số tộc nhân ngã ngựa, những con đại mã hôm qua còn mạnh khỏe mà bây giờ nằm trên đất sùi bọt mép. Lại nghĩ tới việc Tác Lan Khả bị giết chết một cách mù mờ, cuối cùng Tá Tán cũng choàng tỉnh, gào lên:
- Không hay rồi, bọn chúng đã giở trò trên chiến mã. Xuống ngựa, mau xuống ngựa.
Lúc này Hồ nhân đã hoàn toàn chìm vào cuộc chiến. Có bao nhiêu người nghe được hắn kêu gào? Vô số ngựa Đột Quyết nối đuôi nhau ngã xuống. Mỗi con chiến mã, mỗi người Đột Quyết đều trở thành đối tượng tiêu diệt của kỵ binh Đại Hoa. Trước tình huống hoảng loạn bất ngờ này, thế cục đã hoàn toàn mất kiểm soát, cho dù là người Đột Quyết được huấn luyện tốt nhất cũng không có cách nào tổ chức phòng thủ và phản công hiệu quả. Bọn họ chỉ đành nhìn tộc nhân của mình cứ người nọ tiếp bước người kia gục ngã. Sự tuyệt vọng và hoảng loạn chưa từng có tràn ngập trong lòng mỗi người.