Bóng đêm phủ lên bầu trời giống như một tấm màn đen khổng lồ, xòe tay ra không thấy ngón, thảo nguyên mênh mông chìm trong sự trầm tịch đáng sợ.
Tiếng vó ngựa rầm rập, rầm rập vang lên, phá tan vẻ yên tĩnh của thảo nguyên. Trong bóng tối đen kịt, mấy mươi nhân ảnh màu đen từ xa phóng tới, chiến mã như mũi tên, khí thế cực nhanh. Chờ họ đến gần mới nhìn ra những bóng nhân mã đó là ba mươi tư người Đột Quyết quần áo rách nát, trên khuôn mặt tiều tụy phủ đầy bụi đất đang đầy vẻ sợ hãi, hoảng loạn. Vài người trong số họ còn mang những vết thương do tên bắn, máu tươi nhỏ ròng ròng, quên cả băng bó, bọn họ vẫn thúc ngựa phi như bay, thỉnh thoảng quay đầu lại khẩn trương nhìn quanh.
Thấy phía xa xa chỉ có màn đêm mênh mông không một bóng người, tiếng vó ngựa cũng im bặt, bọn người Đại Hoa đuổi theo truy sát phía sau không biết từ lúc nào đã bị cắt đuôi, không còn bóng dáng.
”Thảo nguyên, cuối cùng cũng đến thiên hạ của người Đột Quyết chúng ra rồi!” Những Hồ nhân có mặt tại đó đều rưng rưng nước mắt khích động, tiếng hoan hô ầm ĩ trào lên, vẻ hưng phấn tràn đầy sắc mặt.
Trận đào tẩu này tối thiểu cũng đi được bốn năm mươi dặm, đại mã của Đột Quyết thở phì phò trong sự hoảng sợ, Hồ nhân ngồi trên càng hổn hển như trâu.
Nghỉ một chút, đầu lĩnh của nhóm Hồ nhân nhìn sang đồng bạn của mình, há mồm như muốn nói gì đó. Nhưng không biết vì sao, giọng nói vốn sang sảng như chuông mà lúc này lại trở nên thì thào. Rõ ràng là nói tiếng Đột Quyết mà trong tai tộc nhân lại nghe thành những tiếng hô loạn “a a khan khan”.
”Sao ta không thể nói được!?” Đầu lĩnh người Đột Quyết nọ tự nhiên trắng bệch hết mặt mày, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi khôn cùng. Hắn dốc toàn bộ khí lực, cố gắng gào lên, nhưng trừ những tiếng “a a” lào khào trong cổ họng thì hắn không thể thốt ra được một lời. Điều càng làm cho hắn kinh hãi, chính là không những mình hắn mà ba mươi tư đồng bọn cùng hắn chạy trốn ai ai cũng mặt mày biến sắc, không thể nói được.
Trong số đó có một gã râu ria đầy mặt, mũ sụp xuống thấp che đi gần hết cả khuôn mặt, hắn đang lấy hai tay banh miệng thật to, cố gắng nói vài câu... Nhưng dù nỗ lực cả nửa ngày mà vẫn không được gì, ba mươi tư người Đột Quyết nghe tiếng gầm ghè phẫn nộ của người nọ, bi thương lập tức dâng lên trong lòng, nhất thời cất tiếng hú như sói, liên miên bất tuyệt.
Người đầu lĩnh Đột Quyết nọ đột nhiên tỉnh táo lại chút ít, hắn nhớ lại mấy ngày trước bị bắt, ngoại trừ trưa nay người Đại Hoa dường như đột nhiên nổi thiện tâm, phát cho họ mấy khối thịt khô ra, còn lại thì hắn cùng đồng bọn đến nửa hột gạo cũng không được ăn, trong lúc đói, chút thịt đó đã sớm thành món ngon trọng bụng họ. Bây giờ nhớ lại, nhất định bọn Đại Hoa thâm hiểm ấy đã làm gì đó trong khối thịt, khiến hắn cùng đồng bọn không còn cách nào mở miệng nói được nữa.
Trong tiếng gầm gừ giận dữ, niềm hoan hỉ vì còn sống đã mau chóng biến mất, thay vào đó trên mặt những người Đột Quyết chứa đầy bi phẫn cùng sợ hãi tột cùng. Người Đại Hoa thật âm hiểm xảo trá, khiến bọn họ nhìn cũng thấy sợ. Lúc này bọn họ chỉ có duy nhất một cách nghĩ, đó là ước muốn mau chóng thoát khỏi ma trảo của người Đại Hoa, quay lại thảo nguyên thần thánh.
Trong nỗi thất vọng cùng sự kinh hoàng, những người Đột Quyết này không nhìn rõ những kẻ xung quanh mình có quen biết hay không, bọn họ cắn răng không rên một tiếng rồi tiếp tục phóng ngựa phi như bay, dường như muốn vứt lại người Đại Hoa quỷ quái phía sau.
“Đột Quyết nhân” râu ria đầy mặt, khuôn mặt bị che quá nửa lẫn trong đám Hồ nhân, nghiến răng kèn kẹt, thần sắc bi phẫn, trong lúc trời tối, không ai nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Mọi người cứ thế mang tâm trạng nặng nề lao đi, cũng không biết đi được mấy dặm đường, đột nhiên có tiếng vó ngựa dồn dập, âm thanh mã đao cùng tên bắn chạm vào nhau hỗn loạn vang lên. Từ xa, mấy trăm kỵ binh Đột Quyết giơ cao đuốc phi nhanh tới.
- A… A!
Nhìn thấy đạo kỵ binh hùng tráng đó, đám Hồ nhân vừa chạy trốn trào lệ lưng tròng, vội giơ cánh tay ra sức hoan hô. Đạo kỵ binh Đột Quyết kia thấy vậy gia tăng tốc độ, nhắm đám Hồ nhân thẳng tiến.
Đợi cho đến lúc khoảng cách hai bên gần hơn, khuôn mặt của kỵ binh Đột Quyết nhìn được rõ ràng, đầu lĩnh là một nam tử cường tráng, mũi cao vút, tướng mạo hùng vũ. Hắn nhìn thấy thủ lĩnh của bọn Hồ nhân vừa chạy thoát, lập tức phát ra tiếng kinh hô:
- Đô Nhĩ Hán Sát ! Lẽ nào là ngươi?
Đô Nhĩ Hán Sát tức giận gật đầu, a a loạn lên mấy tiếng. Thủ lĩnh kỵ binh nào biết hắn không thể nói chuyện được, nhìn Đô Nhĩ Hán Sát biểu diễn cả nửa ngày cũng không hiểu hắn có ý gì.
Nhóm Đột Quyết đào vong nọ thần sắc vô cùng lo lắng, cùng a a hét to lên. Đến lúc này, đầu lĩnh của bọn kỵ binh kia mới hiểu được, sắc mặt đại biến:
- Bọn ngươi đều không nói được sao?
Gần bốn chục tên Đột Quyết cùng gật đầu, nỗi bi phẫn biểu lộ rõ trên từng cử chỉ.
Ánh đuốc chiếu trên thảo nguyên tỏa sáng lên rất nhiều, đại hán râu rậm lúc trước la hét hung dữ nhất, bây giờ lại lén lén lút lút cúi thấp đầu, tránh để mọi người khám phá hành tung. Cho dù không hiểu tiếng Đột Quyết, hắn cũng có thể đoán được những Hồ nhân kia đang nói chuyện gì. Nhịn không được hắn đưa tay lên vuốt ngực, đắc ý cười thầm: ”Không nói được có kể là gì, chỉ cần Cao gia gia của các ngươi muốn, kêu các ngươi cả đời không ngóc lên cũng chỉ là chuyện nhỏ chẳng đáng cho ta đụng tay.” ( Cái gì không ngóc lên nỗi thì tự hiểu nhe )
Cả đám người kia đều không nói được? Thủ lĩnh kị binh trong lúc hoảng hốt, thấy ánh mắt lo âu của Đô Nhĩ Hán Sát, lập tức không màng hỏi thêm, vội phất tay, đại đội ky binh quay đầu ngựa hộ tống những người đào vong quay trở về Đột Quyết.
Đi được khoảng cách hai ba mươi dặm, liền thấy trước mặt xuất hiện một bình địa thật lớn. Hai ba ngàn người Đột Quyết đang tập trung ở đây, tiếng người nhốn nháo vang vọng cả một vùng. Những người Đột Quyết này nhễ nhãi mồ hôi, hung hãn dẫn đám đại mã Đột Quyết mỏi mệt đã chạy một ngày một đêm, trên lông ngựa đọng những giọt mồ hôi trong suốt, trong ánh sáng của ngọn lửa tỏa ánh sáng chói mắt.