Từng tiếng tí tách khe khẽ không ngừng phát ra từ ngọn đuốc cháy sáng hừng hực, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào đồng tiền nhỏ. Thảo nguyên bát ngát lặng yên không tiếng động, tiếng tim đập thình thịch của phụ nữ cùng trẻ con người Đột Quyết cũng có thể nghe thấy được rõ ràng. Ngay cả những kỵ binh đang cầm đuốc của Đại Hoa cũng không khỏi nín thở, căng thẳng chăm chú nhìn vào đồng tiền đang nhẹ lăn.
Đồng tiền nhỏ rơi xuống mặt cỏ rộng rãi, nảy lên vài lần lăn về phía trước, không hơi không tiếng thẳng đứng, ngừng một chút, rồi chầm chậm ngả xuống.
Nhìn đồng tiền tĩnh lặng nằm yên, Hồ Bất Quy căng thẳng chăm chú nhìn, chớp mắt cũng không dám chớp. Gã ngẩn ra hồi lâu, rồi mới khẽ thở ra nói:
- Là mặt chính! Cái này, không lẽ thật là thiên ý?
Trên mặt gã thần tình hiện ra vẻ phức tạp, ẩn trong cái thở dài, dường như có chút không cam lòng, nhưng lại có vài phần nhẹ nhàng.
Đám phụ nữ cùng trẻ con người Đột Quyết vui mừng cuồng nhiệt, ôm lẫn nhau, khua chân múa tay hoan hô, khuôn mặt tràn đầy nước mắt. Đám trẻ nhỏ được ôm trong lòng bọn họ, tuy không rõ ràng vì sao mẫu thân hoan hô, nhưng dường như cũng bị cảm nhiễm bởi cái tình cảnh này, lộ ra khuôn mặt tươi cười, đưa bàn tay mềm mại nhỏ bé vuốt đi những giọt lệ trên khuôn mặt của mẫu thân.
Cặp mắt Lâm Vãn Vinh rũ xuống, yên lặng như nước, chuyển thân quay lưng lại hồi lâu, không nói một tiếng. Không thấy buồn, cũng chẳng thấy vui, không ai biết là trong lòng hắn đang nghĩ cái gì. Duy chỉ có bàn tay đang nắm chặt, là một chút đầu mối thể hiện tâm tình của gã.
Phụ nữ cùng trẻ con Đột Quyết vui mừng một hồi, tiếng hoan hô dần dần lắng hạ, đầu óc cũng bắt đầu tỉnh táo lại. Bọn họ lúc này mới ý thức được, tên cướp mặt đen, kẻ chấp chưởng đại quyền sinh tử của bọn họ còn đang đứng yên lặng, hai tay đang nắm chặt của gã gân xanh đột nhiên nổi lên, cho thấy tư tưởng nội tâm của gã đang tranh đấu kịch liệt.
Cho dù ném đồng tiền thắng thì sao? Chỉ cần cái tên Đại Hoa này lắc đầu, hơn ba ngàn phụ nữ cùng trẻ con, mệnh vận vẫn không thể thoát khỏi bị đồ sát. Vô số người Đột Quyết, phụ nữ, hài tử, những đôi mắt màu lam thâm quầng mang sự trông mong hoặc cừu hận đang được áp chế trong ánh mắt, căng thẳng nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đứng bất động, chờ đợi sự phán quyết cuối cùng của gã.
- Hay là, thẩy lại lần nữa, ba lần hai thắng!
Cao Tù đi lại bên cạnh Lâm Vãn Vinh, điều chỉnh thanh âm chỉ đủ cho ba người nghe, nhỏ giọng nói.
Cái loại đề nghị không cần mặt mũi này, đại khái cũng chỉ có lão Cao ngươi nghĩ ra thôi. Hồ Bất Quy trừng mắt nhìn hắn một cái, hết sức khinh thường.
Lâm Vãn Vinh thở ra một hơi dài, cặp mắt chậm rãi mở ra, khẽ liếc Hồ Bất Quy vài cái, ung dung nói:
- Hồ đại ca, nếu mà ta đem cái chức trách này giao cho ngươi. Ngươi có thể hạ thủ được sao?!
Nhìn lại ba ngàn phụ nữ trẻ nhỏ phía trước mặt, những nữ nhân vô lực, những anh nhi còn đang bước chập chững. Khuôn mặt Hồ Bất Quy lúc trắng lúc đỏ, cơ nhục trên mặt run rẩy kịch liệt. Gã cắn răng giơ cương đao lên, song thủ từng sát nhân vô số lại có chút run rẩy, chần chờ hồi lâu. Gã cuối cùng giận dữ ngửa đầu lên trời gào lên một tiếng. Đại đao trong tay vô lực rũ xuống. Lão Hồ mặt xám như tro, vô lực lắc lắc đầu:
- Mạt tướng khó lòng xuống tay…
Lâm Vãn Vinh âm thầm thở ra. Quay sang Cao Tù nói:
- Nếu như Hồ đại ca không thể xuống tay được, Cao đại ca, vậy thì ngươi lên đi!
- Ta ư?
Lão Cao ngẩn người ra, gã quay đầu nhìn hơn ba ngàn phụ nữ cùng trẻ con tay không tấc sắt, môi run run hồi lâu, sắc mặt càng ngày càng trắng, cuối cùng cười khổ lắc đầu:
- Huynh đệ, nếu là chém giết ba ngàn nam nhân Đột Quyết, lão Cao ta cũng không chớp mắt lấy một cái. Nhưng mà, đám nữ nhân và hài tử này…
Gã thở dài một tiếng, vô lực lắc lắc đầu.
Lâm Vãn Vinh chậm rãi cất bước, đi tới gần nơi đồng tiền rơi xuống, khom người nhặt lên, khe khẽ thổi bụi trên mặt đồng tiền, dùng tay tử tế lau chùi, trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc chậm rãi cất đồng tiền đó vào trong người.
Hồ Bất Quy căng thẳng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của gã, hỏi nhỏ:
- Tướng quân, ngươi thật sự quyết định như vậy?
Lâm Vãn Vinh không có đáp lại, ánh mắt của gã như điện, lướt qua từng cặp mắt bao hàm sự sợ hãi cùng cừu hận của đám trẻ Đột Quyết ở phía trước mặt này. Hồi lâu mới uể oải than thở:
- Hồ đại ca, ngươi hãy nhìn ánh mắt cừu hận của đám hài tử này. Đến khi bọn chúng lớn lên, đối với Đại Hoa của ta có khả năng thân thiện được sao?
Hồ Bất Quy hổ mục trợn lên, hướng về đám người Đột Quyết thị uy vài lần, đám hài đồng đó nhất thời sợ hãi quay đầu đi. Lão Hồ ha hả cười lên vài tiếng, hào hùng nói:
- Không thân thiện thì lại như thế nào?! Hôm nay bọn ta có thể giết chết được phụ thân của bọn chúng. Ngày sau, con cháu của bọn ta, cũng có thể đồng dạng giết chết được bọn chúng. Nam nhi Đại Hoa của ta vĩnh viễn quét không hết, còn sợ bọn chúng làm càn sao?