- Giết a...
Theo tiếng hét dài của hắn, năm ngàn binh sĩ như mãnh hổ xổng chuồng, thúc ngựa băng băng tới, gầm thét lao về phía Đạt Lan Trát, ánh đao sáng ngời lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới bóng tịch dương.
Có thể đốt lên ngọn lửa chiến tranh ngay trong thảo nguyên của người Đột Quyết là một khát khao cả trăm năm nay của tướng sĩ Đại Hoa, cũng là lúc bọn họ tiết hết sỉ nhục trước đây. Trong ánh mắt của mọi người sáng ngời ngọn lửa cuồng nhiệt, gương mặt đỏ bừng, vẻ hưng phấn không gì tả nổi. Vó ngựa dấy lên cát bụi cuồn cuộn che khuất cả chân trời.
Tiếng vó ngựa vang trời cũng đánh động những người Đột Quyết vừa chăn gia súc quay về. Bọn họ đứng bên cửa lều bạt, tay che mắt dõi về phía đoàn quân. Một đội binh mã áo bào nhàu nát như một trận cuồng phong cuốn tới, vẻ mặt cực kỳ hung hãn. Nam nữ và đám con nít của bộ tộc Đạt Lan Trát Đột Quyết đột nhiên nổi lên một trận hoan hô, tranh giành nhau chạy về phía đội binh mã, hô to vẻ hưng phấn, tiếng cười nói phút chốc tràn ngập cả thảo nguyên.
Rõ ràng, người Đột Quyết chưa từng bị cướp bóc đã coi đám cướp thâm nhập thảo nguyên của Đại Hoa thành những dũng sĩ của bộ lạc toàn thắng trở về. Trong ấn tượng của bọn họ, người Đại Hoa không thể có khả năng bước vào thảo nguyên nửa bước, mà thứ sát khí hùng hổ đó, cũng tuyệt đối không thể có được trên người Đại Hoa yếu đuối.
Đi được vài dặm, mắt thấy song phương chỉ còn cách nhau vài trăm trượng, vẫn là đám người Đột Quyết vừa cười nói lúc nãy phát hiện sự dị thường trước. Đám binh mã hung hãn nhào tới một cách hung mãnh, trong tay vung đao sáng loáng tự thứ ánh sáng lạnh lẽo xẹt ngang trời, toát lên sát khí đáng sợ. Những kỵ sĩ trên lưng ngựa da vàng, tóc đen, ánh mắt lạnh lẽo tàn khốc, tựa như hàn băng lạnh lẽo vô tình vào đêm trừ tịch.
- Hỏng rồi, là người Đại Hoa....A....!
Người bộ lạc Đạt Lan Trác vừa cười xong đã kinh hồn run rẩy, tiếng cảnh cáo còn chưa phát xong thì đã có một thớt tuấn mã lướt qua, lưỡi đao mãnh liệt như một mảnh lụa trắng chớp lên, máu bắn tung tóe. Thân hình người Đột Quyết đã bị đứt làm đôi, phụp một tiếng rơi xuống ngựa, hai mắt sâu hoắm sợ quá lồi ra ngoài, có thể thấy nét thê lương trong mắt. Hiển nhiên, y cho đến chết cũng không nghĩ ra được mình lại chết ngay trước cửa nhà, táng thân dưới đao của người Đại Hoa.
Cao Tù gương mặt hung hăng, phun một bãi nước bọt vào xác của tên Đột Quyết, vẫy đao một cái, máu từ mũi đao bay ra xa. Hắn uy phong lẫm lẫm hét lớn:
- Đúng thế, lão tử chính là Cao gia gia đến từ Đại Hoa của ngươi đây. Đụng đến nước Đại Hoa hùng mạnh của ta, dù xa cũng phải giết!
- Đụng đến nước Đại Hoa hùng mạnh của ta, dù xa cũng phải giết!
Hồ Bất Quy và năm ngàn binh sĩ cùng hét lớn, thân hình nhanh chóng lao tới lều trại chập chùng của bộ tộc Đạt Lan Trát như ánh sao chổi xẹt ngang bầu trời.
Những người Đột Quyết đang nhảy múa reo hò, chạy một cách hưng phấn tới những “dũng sĩ của bộ lạc” đang quay về. Đến lúc ánh đao của Cao Tù lóe lên, chém chết người vừa cười, vết máu tung tóe khắp mặt đất. Bọn họ không khỏi ngẩn người rồi lập tức nhìn rõ gương mặt của các “dũng sĩ bộ lạc” da vàng tóc đen, mắt đen hoàn toàn khác với diện mạo của người Đột Quyết.
- A... là người Đại Hoa!
Cũng không biết ai là người đầu tiên hét lên câu này, vô số người Đột Quyết hấp tấp dừng bước. Nhìn mũi đao đẫm máu của đám cướp Đại Hoa, bọn họ dường như sợ đến hóa đá, trong mắt lập tức tràn đầy nỗi sợ hãi chưa từng có. Không một ai nghĩ được những kẻ Đại Hoa hung hãn lại có thể đánh vào thảo nguyên, mà lại giống như kiểu mà người Đột Quyết thường hay làm, đốt lên ngọn lửa chiến tranh ở thảo nguyên nơi hậu phương mà người Đột Quyết cho rằng chắc như vàng ròng.
Sự sai biệt quá lớn khiến tất cả người Đột Quyết sững sờ đến quên cả việc đào tẩu.
- Giết a....
Hai mắt Hồ Bất Quy đỏ ngầu, hung mãnh như một con sói hoang nơi thảo nguyên, cùng với Cao Tù tung roi phóng ngựa, xông lên phía trước đội ngũ. Y vung tay xuống đao đánh xoẹt một tiếng, máu phún thành vòi, đầu của một tên Đột Quyết râu xồm bay lên, rơi bồm bộp trên cỏ. Hai mắt tên Đột Quyết đó mở trừng trừng, đến chết vẫn không tin được là người Đại Hoa đã thực sự đánh đến đây.
Trong màn mưa máu mù trời, những người Đột Quyết mới tỉnh ngộ.
- Chạy mau a....
Trong sự kinh khủng, vô số người Đột Quyết nét mặt sợ hãi cất chân chạy trở về, từ xa xa nhìn lại giống như sủi cảo trong nồi nước sôi.
Những người Đột Quyết mù quáng và bất lực trong phút chốc trở thành bia sống cho đám kỵ binh Đại Hoa. Nhớ đến cốt nhục đồng bào thảm tử dưới vó ngựa của người Đột Quyết trước đây, những lão già lập cập, phụ nữ gầy yếu, những đứa trẻ không chút sức lực, từng người từng người ngã xuống vũng máu, ánh mắt tuyệt vọng và bất lực hiện lên trước mắt họ.
Năm ngàn tướng sĩ Đại Hoa phút chốc mắt đỏ ngầu như máu, hung tính trong người bọn họ bộc phát, vẻ mặt lạnh lùng, từ từ kéo cung, nhìn mũi tên xoay tít bắn đi, xuyên qua ngực những tên Đột Quyết to lớn, lắng nghe tiếng xương ngực của bọn họ vỡ nát, trong máu tươi thấm đẫm, dường như tất cả những nỗi phiền muộn đều đã trút sạch.
- Xoạt....xoạt....
Những người Đột Quyết đã tỉnh lại, cuối cùng bắt đầu chống lại. Vài ngàn tên Đột Quyết to lớn còn lưu lại trong lều trại như mới tỉnh giấc nhảy lên lưng ngựa, gào thét xông về phía kỵ binh Đại Hoa. Nhưng bọn chúng gấp gáp, không hề có sự chuẩn bị, ngay cả cung tên cũng không kịp đem theo, vừa cầm đao đã xông tới, thì sao có thế là đối thủ của những kỵ sĩ Đại Hoa đã sớm có sự chuẩn bị.
Mấy ngàn kỵ binh Đại Hoa xông lên ở phía trước chỉ còn cách dãy lều trại nhấp nhô của bộ lạc Đạt Lan Trát vài trăm trượng. Lạnh lẽo nhìn hơn ngàn người Hồ trang bị không hoàn chỉnh xông tới, đợi đến lúc bọn chúng cách vừa đủ, khóe miệng Cao Tù nhếch lên một nụ cười lạnh tàn khốc, vẫy tay:
- Liên hoàn nỏ, giương, bắn...
Đám kỵ sĩ Đại Hoa trên lưng ngựa, nỏ cứng trong tay cùng lúc bắn ra, tên bay dày đặc giống như đám ong không biên giới, cả phiến thảo nguyên trước mặt trong chớp mắt đánh giết đã thành một vùng địa ngục thê lương. Vô số người Đột Quyết rú thảm rơi từ lưng ngựa xuống, chớp mắt đã bị đồng bạn từ phía sau đạp thành thịt băm.
Sau ba lượt tên, mấy ngàn người Đột Quyết chỉ còn vẻn vẹn không đến nửa, năm sáu trăm tên Đột Quyết té xuống cỏ trước mặt. Đại đa số đã thành vong hồn dưới tên, còn ít tên là bị thương nhưng toàn thân ghim đầy tên, đang hấp hối.
Máu tươi của đồng bạn nhuộm hồng hai mắt của Hồ nhân. Hung tính của người Đột Quyết đã thể hiện hết vào lúc này, bọn chúng gào rú, tổ chức lại thành thế công, kiên cường bất khuất bước qua xác của đồng bạn, thậm chí giày xéo lên ngực những đồng bạn đang rên rỉ, xông tới như gió.
Người Đột Quyết và người Đại Hoa quả thật khác nhau quá xa. Lâm Vãn Vinh nhìn mà lắc đầu thở dài, giày xéo đồng bạn đang tử thương, cái chuyện thủ túc tương tàn, bất cứ quân nhân Đại Hoa chính trực nào cũng đều không thể làm được. Không chỉ là như thế mà đối với tất cả tướng sĩ Đại Hoa mà nói, bảo tồn di hài của chiến hữu cũng quan trọng như bảo hộ mạng sống của chính bản thân. Như niềm tin của người Đột Quyết là hoàn toàn tương phản, bọn họ chỉ tôn trọng kẻ mạnh, để thủ thắng, tính mạng của bất cứ người nào cũng đều có thể hi sinh, cho dù đó là chiến hữu đã từng sống chết có nhau. Tính người và tính thú, đúng vào phút này đã thể hiện một cách sinh động.