Một đao này vừa nhanh vừa hiểm, ánh đao phảng phất như sao băng xẹt qua, hướng thẳng trên mặt cô gái bổ tới.
Thiếu nữ Đột Quyết bên dưới kinh hãi khẩn cấp, hét lên một tiếng giận dữ, nhưng lại không có vẻ gì e ngại, kim sắc loan đao nhanh như thiểm điện nhằm bụng Lâm Vãn Vinh đâm lại.
Hai người đều không nói một lời, trên mặt đều lộ vẻ tàn nhẫn. Không gian trong xe chật hẹp, không tiện nhảy lên. Một đao của Lâm Vãn Vinh chém xuống tuy là có thể giết được cô gái nhưng chính mình cũng khó tránh khỏi nàng đâm bị thương.
Cương đao lấp loáng đặt lên cần cổ trắng như tuyết của thiếu nữ Đột Quyết, cô gái này tuy là nữ tử nhưng sự ương ngạnh còn hơn nam nhi, đôi mắt đẹp trợn trừng, kim đao trong tay chỉ cách bụng Lâm Vãn Vinh gần thước, chỉ cần hắn vừa động thủ, hai người liền như cá chết lưới tan. Trong xe nhất thời tĩnh lặng, cô gái cắn chặt môi, hung hăng nhìn hắn, trong ánh mắt lạnh như băng hiện lên vẻ đắc ý.
Lâm Vãn Vinh phóng mắt nhìn lại, chỉ thấy cái miệng nhỏ của thiếu nữ Đột Quyết không ngừng thở hổn hển. Cả người áo lót đã cởi một nửa, sắc mặt như ráng chiều. Đai lưng chiếc quần tơ trên người nàng đã khai mở, lộ ra một mảng bộ ngực mềm mại, óng ánh như ngọc, bên cạnh còn để một chiếc quần lụa mỏng mới tinh bằng tơ tằm.
Thiếu nữ một tay cầm đao, tay kia nắm chặt đai lưng chiếc quần tơ tằm, trong ánh mắt giận dữ đã có vài phần xấu hổ lẫn quẫn bách.
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?!
Ngọc Già tức giận nói, ngón tay nắm chặt đai lưng bằng tơ trên người, bất chấp cả cương đao đang gác trên cổ, cần cổ thon dài thoáng nghiêng về phía trước, cương đao kia lại không có ý định thu về, đè lên phần cổ trắng mịn như phấn nhất thời làm ẩn hiện một đường vân máu nhỏ như sợi chỉ.
Thì ra nha đầu kia đang thay xiêm y, Lâm Vãn Vinh không nhịn được cười. Hắn đảo mắt lên bộ ngực sữa, thần sắc trên mặt lại vô cùng hung ác:
- Làm gì hả? ngươi coi không thấy sao…
Hắn cầm cương đao trong tay hung hăng quơ quơ:
- Ta muốn giết người!
- Dã lang phải giương móng vuốt ra, bởi vì đó là vũ khí cuối cùng của nó. Ngươi muốn giết cứ giết, nếu ta nhíu mày một chút thì ta không phải là nữ nhân của thảo nguyên.
Thiếu nữ Đột Quyết hừ mũi một tiếng, nhìn hắn khinh thường, chậm rãi nhắm hai mắt lại, thần sắc vô cùng bình tĩnh.
Cô gái dùng một câu ngạn ngữ của Đột Quyết, liên quan tới sói, Lâm Vãn Vinh nghe được không biết nên cười hay khóc. Hắn lắc lắc đầu:
- Ngươi cũng biết, ta là người hiền lành, làm dã lang không hợp. So ra còn kém cô nương ngươi, gào thét ầm ĩ, so với sói mẹ khi phát tình trên thảo nguyên còn lợi hại hơn gấp trăm lần, xem ra ta nên gọi Lang vương tới cho ngươi. Miễn cưỡng thân phận mới có thể cùng ngươi xứng đôi.
Cặp mắt lãnh đạm của cô gái Đột Quyết sâu thẳm, nhìn thẳng vào mắt hắn, ung dung đáp:
- Bầy sói trên thảo nguyên, vĩnh viễn không ai biết vua của chúng ở nơi nào. Bởi vì khi ngươi biết được thì ngươi đã táng thân trong đó rồi.
“Nha đầu kia đối với lang tính thật đúng là hiểu rõ ràng!” Lâm Vãn Vinh khoát khoát tay không thèm để ý, cười nói:
- Ta ngoại trừ đối với sắc lang còn nghiên cứu một chút, ngoài ra những thứ khác đều bình thường. Bất quá, có một điểm ta thực sự muốn biết… Nguyệt Nha Nhi tiểu muội muội, như thế nào mà nàng lại đem theo những kỵ binh Đột Quyết này tới?
Cô gái Đột Quyết có chút sửng sốt, khi bừng tỉnh hiểu ra, nàng đột nhiên cười khanh khách đứng lên. Càng cười càng lợi hại, thân hình run rẩy tựa vào cửa sổ xe, cuối cùng đến cả kim đao trong tay cũng nắm không chặt. Nàng gập người ôm bụng cười lớn, hai má đỏ bừng, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô lên xuống, thanh âm như chuông bạc bay vang vọng thật xa.
Nha đầu kia không phải “cười quá hóa điên” chứ?! Lâm Vãn Vinh bị nàng cười đến da đầu cũng run lên, vội vàng dương dương trường đao trong tay:
- Không được cười, cười nữa ta sẽ giết ngươi!
- Ngươi có giết ta, ta cũng phải cười…
Cô gái Đột Quyết này dường như gặp phải một sự tình bình thường thú vị nhất thế gian, căn bản không quản tới sự uy hiếp của hắn, tiếng cười như sâu thành một chuỗi thánh thót rải khắp thảo nguyên.
- Hỏng rồi!
Lão Cao và lão Hồ nhìn nhau, cùng thấy được vẻ sợ hãi trong mắt đối phương. Chỉ cần Nguyệt Nha Nhi này cười, Lâm tướng quân nhất định là bị đả kích, đúng là phải dùng tới thiết quân luật rồi.
Cô gái thật vất vả ngưng lại tiếng cười, trên mi vẫn còn đọng nét hồng: