- Ngươi buông ta ra!
Nguyệt Nha Nhi vội quát lên, giọng nói trong trẻo, nàng nói chính là tiếng Đại Hoa. Tuy không so được với loại dựa vào mồm mép kiếm cơm như Lâm Vãn Vinh, nhưng cũng vô cùng lưu loát.
Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Hóa ra là nàng thật sự biết nói tiếng Đại Hoa ta hả? Nguyệt Nha Nhi thần y, trông nàng xinh đẹp là vậy, vì sao lại thích lừa người thế? Thói quen này không tốt lắm đâu. Nàng xem, ta chưa từng lừa người đó.
“Ngươi mà cũng nói không lừa người à?” Thiếu nữ Đột Quyết không có chút thiện cảm nào với tên cướp Đại Hoa này cả, căm phẫn:
- Nói lại một lần nữa, tên ta không phải là Nguyệt Nha Nhi, ta là Ngọc Già. Nếu ngươi dám ức hiếp ta, thần của thảo nguyên nhất định sẽ không tha cho ngươi.
“Nha đầu này còn dám uy hiếp ta à?” Lâm Vãn Vinh không nhanh không chậm đáp:
- Ngọc Già và Nguyệt Nha Nhi vốn cùng một nghĩa, chỉ có điều một cái là tiếng Đột Quyết còn cái kia là tiếng Đại Hoa mà thôi. Nhưng mà, ta vẫn luôn tôn trọng người khác, nếu nàng không thích ta gọi nàng là Nguyệt Nha Nhi, vậy sau này ta gọi nàng là Ngọc Già. Nàng thấy thế nào, Nguyệt Nha Nhi muội muội?
Với cái loại người này thật đúng là không còn gì đề nói, Ngọc Già tức giận hừ một tiếng, quay đầu đi không để ý tới hắn nữa.
Thấy thiếu nữ Đột Quyết này dung nhan tuyệt lệ, cực kỳ hoang dã, thể hiện hết nét phong tình của dị tộc. Lâm Vãn Vinh không khỏi mỉm cười, khẽ than:
- Thật ra tên chỉ là một cái dấu hiệu thôi, gọi là gì cũng chẳng sao. Như ta chẳng hạn, khi ở Đại Hoa, phỉ hiệu của ta là Lâm Tam. Nhưng tới Đột Quyết rồi, ta cũng có một cái tên Đột Quyết rất có ý nghĩa, mọi người đều rất thích.
Ngọc Già hừ một tiếng, khinh miệt nói:
- Cái loại người như ngươi, sói hoang trên thảo nguyên cũng còn cao thượng hơn, có thể có tên Đột Quyết gì dễ nghe được chứ.
Thiếu nữ Đột Quyết này tuy nói tiếng Hoa không được tròn trịa, có những từ phát âm có chút trúc trắc, nhưng trong mắt người Đột Quyết đã là lưu loát độc nhất vô nhị rồi, so với quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán còn tốt hơn rất nhiều.
Nghe thiếu nữ Đột Quyết nói tiếng Đại Hoa, đúng là một loại hưởng thụ! Lâm Vãn Vinh lấy bút chì và giấy từ trong ngực ra, xoạt xoạt xoát viết lên mấy chữ, cười nói:
- Tên Đột Quyết của ta có hay hay là không, nàng nhìn là biết ngay. Tiện thể hỏi một chút, Nguyệt Nha Nhi thần y, nàng có biết chữ Đại Hoa không? Chớ để ta viết uổng phí nhé.
Tên cướp Đại Hoa này tựa hồ căn bản chẳng nhớ nổi tên thiếu nữ Đột Quyết là Ngọc Già, cứ luôn miệng gọi Nguyệt Nha Nhi, Ngọc Già tuy giận lắm, nhưng cũng chẳng biết làm sao, chỉ đành mặc hắn.
Lâm Vãn Vinh đưa trang giấy cho Nguyệt Nha Nhi, Ngọc Già liếc qua, khinh miệt dọc:
- Tam cát thị … oa lão công. Đây là tên gì vậy, khó nghe chết đi.
(Cái câu trên đồng âm với Tam ca là … chồng của ta)
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Tên mới mà, lần đầu tiên đọc luôn có chút ngượng miệng. Nàng đọc nhiều lần rồi sẽ quen thôi, sau này dùng cái tên đó gọi ta, ta rất thích nghe đấy.
Nguyệt Nha Nhi hừ lạnh, mặt đầy vẻ khinh miệt.
Nha đầu này ngang bướng thật, Lâm Vãn Vinh cười lớn, rất tự nhiên vuốt ve tay nàng mấy cái rồi mới chịu buông ra.
Ngọc Gia rụt tay lại, thấy trên cổ tay trắng sáng như ngọc có hai vết màu hồng rõ ràng, tên kẻ cướp này hạ thủ thật độc ác. Nàng tức giận hừ một tiếng, hai mắt như phun lửa nhìn Lâm Vãn Vinh, cừu hận với hắn đã khắc cốt ghi lòng.
- Phải rồi, còn có một việc nữa.
Tên cướp đi được mấy bước chợt quay đầu lại cười thân bí:
- Nhưng không biết Nguyệt Nha Nhi thần y khi nào mới có thể nói cho ta nghe thân phận thật sự, ta rất trông đợi đó.
Sắc mặt Ngọc Già tức thì biến đổi, nổi giận:
- Ngươi nói lung tung cái gì, ta lấy đại thảo nguyên là nhà, chính là nữ nhi của thảo nguyên, còn có thân phận thật sự gì nữa?
- Thật sao?
Lâm Vãn Vinh cười cợt nói:
- Xe ngựa tinh xảo, nước hoa Tiêu gia tốt nhất của Đại Hoa, có dũng sĩ đệ nhất thảo nguyên hộ vệ, lại tinh thông văn tự và y thuật của Đại Hoa, dùng cả yếm ngực tơ tằm, đều là tơ thượng hạng của Tô Châu. Hóa ra đại thảo nguyên đã phồn vinh tới mức này, ngay cả nữ nhi bình thường cũng có thể dùng những đồ xa xỉ phẩm. Ôi, thật khiến người ta hâm mộ, xem ra sau này ta cũng phải di dân tới thảo nguyên, làm nữ tế của thảo nguyên thôi.
- Ngươi…
Nguyệt Nha Nhi kinh hãi thất sắc, tựa hồ không ngờ tên cướp Đại Hoa này cũng có tầm nhìn như thế.