Dù là người Đột Quyết hay tướng sĩ Đại Hoa đều ngây ra. Có thể giết chết Lạp Bố Lý nổi danh trên thảo nguyên chỉ trong giây lát, hơn nữa kẻ hành hung lại là một người Đại Hoa có tiếng yếu đuối, đây quả thực là một chuyện không thể tưởng tượng được.
Hồ Bất Quy và Cao Từ tỉnh lại đầu tiên, hai mắt đỏ bừng hét to:
- Thủ lĩnh của quân địch đã chết! Các huynh đệ xông lên, đừng bỏ qua một tên Đột Quyết nào!
- Xông lên.
Máu huyết sục sôi trong lồng ngực các chiến sĩ, cái chết của Lạp Bố Lý làm bọn họ vô cùng hưng phấn, cái chết của các huynh đệ làm bọn họ như điên như cuồng. Dười sự tác động kép của hưng phấn và đau thương, hai mắt của họ như rách ra, trong đầu chỉ còn một tâm niệm… giết chết đám Đột Quyết! Sức chiến đấu vô biên đột nhiên bạo phát, những dũng sĩ Đại Hoa thân mang y phục Hồ nhân, hung mãnh như chó sói lao vào bày địch, gầm thét, chém giết, sự tàn nhẫn đó ngay cả người Đột Quyết cũng lạnh lòng.
Dù Lạp Bố Lý đã chết, nhưng gần như tất cả trọng binh của Hồ nhân đều thủ ở trên thành, vẫn còn tới hơn ba bốn nghìn, sự hung hãn của Hồ nhân ở thời khắc này hoàn toàn bộc lộ. Trên thành lâu của Ba Ngạn Hạo Đặc trở thành trọng địa hai bên tranh đoạt.
Gần nghìn nhân mã sau lưng Cao Tù và Hồ Bất Quy men theo tường thành giết tới, cứ giống như lao vào một tổ ong, mắt đầy người Đột Quyết. Tiến lên một bước đều có máu thịt tung tóe, máu chảy thành sông, vô số người Đột Quyết gục xuống, cũng có tướng sĩ Đại Hoa an nghỉ nơi đây. Trận đánh tới mức độ này, sinh tử đã sớm chỉ do trời an bài, Hồ Bất Quy và Cao Tù gầm rống xông lên phía trước, máu nhuộm toàn thân, chiến đao chém đến oằn đi. Nhìn về phía trước, Lâm Vãn Vinh như một con sói đơn độc xông lên đầu tiên, vung đao đém xuống, vô số người Đột Quyết đầu một nơi thân một nẻo. Hổ uy một đao chém chết Lạp Bố Lý của hắn trở thành nỗi ám ảnh sâu sắc trong lòng Hồ nhân, không ai dám chống đỡ, chiến đao sớm đã có một một mảng khuyết nhưng hắn vẫn như một người sắt không biết gì cả, máu tươi loang lổ trên mặt, vô cùng dữ tợn.
“Rầm rầm” trong tiếng động vang trời, thiên quân vạn mã xông tới, hơn sáu nghìn tướng sĩ Đại Hoa mai phục ở ngoài thành ầm ầm kéo vào, vượt qua cánh cửa mà đám Lỹ Vũ Lăng dùng sinh mạng và máu tươi mở ra, tụ thành một dòng lũ hùng dũng, trào thằng lên người Đột Quyết đang ngoan cường chống trả trên tường thành.
Viện binh đã tới, giống như một châm làm người ta mạnh mẽ, tất cả tướng sĩ phấn khích, Hồ nhân dựa vào một góc chống cự thì kinh hãi.
- Kẻ phạm vào Đại Hoa ta, dù ít nhiều cũng giết! Giết hết người Đột Quyết…
Nhìn khuôn mặt mấy nghìn binh sĩ trẻ tuổi. Hồ Bất Quy ứa lệ già, ưỡn người rống lên, chiến đao oằn cong múa thành một vòng sáng, thân hình to lớn của hắn như một con chim lớn tung bay, dẫn tướng sĩ lao vào bầy địch, chiến đao vung lên, liền bổ Hồ nhân cao lớn thành hai đoạn.
Tám ngàn thần binh vượt qua khe Hạ Lan sơn, từ trên trời giáng xuống. Ai ai cũng dáng vẻ bi tráng, không hề sợ chết, bọn họ tụ tập cùng một chỗ, liền trở thành bùa đòi mạng với năm ngàn Hồ nhân ở Ba Ngạn Hạo Đặc.
Không có quân lương mang theo, không có hỏa pháo giúp đỡ. Từ giờ phút cửa thành Ba Ngạn Hạo Đặc mở ra, các tướng sĩ xông vào, đã biến thành một trường máu thịt chém giết trần trụi. Cửa cuối cùng của cuộc đột kích này chính là so kè tính mạng, đây là số mạng không thể tránh khỏi. Trong bóng đêm trầm trầm, tám nghìn binh sĩ Đại Hoa và năm nghin kỵ binh Đột Quyết tạo thành một màn đại chiến thảm liệt trên thảo nguyên mênh mông.
Lâm Vãn Vinh cũng không biết mình đã chém giết bao lâu. Tư duy của hắn sớm đã ngừng lại, máu tưới nhuộm đỏ áo bào rách nát, biến thành một người máu không hơn không kém, loan đao xuyên qua ngựa người Đột Quyết trước mắt, hai tay hắn nặng tựa ngàn cân, toàn thân như tê liệt.
- Tướng quân, tướng quân…
Hai tiếng gọi lo lắng phảng phất như từ trên trời truyền tới, hắn mới chậm rãi tỉnh lại, chỉ thấy có hai người máu đứng bên cạnh mình, mặt bị vết máu che phủ, chỉ có ánh mắt vô cùng lo lắng hiện ra. Cánh tay của hắn bị hai người này liều mạng giữ lấy, một người trong đó huyết lệ tuôn rơi:
- Tướng quân, đừng giết nữa. Hồ nhân này đã chết rồi! Hắn đã chết rồi!
- Chết rồi?
Ánh mắt Lâm Vãn Vinh vẫn hoang mang, cúi đầu nhìn xuống, thấy gã Hồ nhân nằm trên mặt đất kia thân đầy vết đao, một thanh loan đao đâm xuyên qua ngực hắn, cắm xâu vào đất, thi thể mặt mũi Hồ nhân này không còn toàn vẹn, máu tươi đầy thân, sớm đã chết tới không thể chết thêm nữa.
- Lâm huynh đệ, ngươi làm sao vậy?
Nhìn ánh mắt hoang mang của hắn, một người bên phải vội nắm chặt lấy tay hắn, nước mắt ngắn dài cùng với máu trộn lẫn vào nhau, vô cùng hoảng sợ.
- Là Cao đại ca à?
Giọng nói này nghe rất quen thuộc, nhưng khuôn mặt đã bị máu tươi che lấp, không cách nào nhận ra, Lâm Vãn Vinh nhỏ giọng hỏi.
Người máu kia vội lau nước mắt và máu trên mặt, nhếch miệng cười, nhưng vô cùng khó coi:
- Đúng là ta! Lâm huynh đệ, ta đây, lão Cao đây! Trời cao phù hộ, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi.
Lâm Vãn Vinh lại nhìn qua người bên trái:
- Huynh là Hồ đại ca?
Hồ Bất Quy quệt nước mắt và máu ở khoé mắt, vội gật đầu:
- Là mạt tướng, là mạt tướng. Tướng quân cuối cùng đã tỉnh lại rồi. Đại chiến đã kết thúc, Ba Ngạn Hạo Đặc đã là của chúng ta, nó là của chúng ta rồi.
Sự hưng phấn trên mặt Hồ Bất Quy và Cao Tù khó có thể che dấu, cho dù trả cái giá bằng máu lớn, cho dù Ba Ngạn Hạo Đặc thô lậu ngay cả một nha huyện cũng không bằng, nhưng nó dù sao cũng là tòa thành trì đầu tiên Đại Hoa chiếm được ngoài biên giới trăm năm nay, lại là một tòa thành của người Đột Quyết có thù lớn với Đại Hoa, đây là thắng lợi quan trong nhường nào, đối với Đại Hoa đã suy thoái nhiều năm mà nói, ý nghĩa trọng đại của nó khó có thể dùng lời để hình dung.
- Thật sao?
Không hề có sự hân hoan như trong tưởng tượng, Lâm Vãn Vinh gần như hờ hững ồ một tiếng, ánh mắt hướng về đám mây xa xôi bên trời.
- Đúng vậy.
Hồ Bất Quy vội gật đầu:
- Trận chiến này chúng ta tiêu diệt bốn nghìn tám trăm linh hai người, bắt sống một trăm chin mươi tám người. Thu được hơn ba vạn chiến mã, lương thảo không sao kể xiết. Mạt tướng tính toán sơ bộ, lương thảo nhiều như thế đủ để cung cấp cho ba mươi vạn nhân mã hơn mười ngày. Chỉ cần quan khẩu ở Hạ Lan sơn có thể kiên thủ mười ngày không bị phá, vậy Hồ nhân phải ôm cái bụng đói giao chiến với quân ta. Tướng quân, người xem…