Lâm Vãn Vinh mắt chớp chớp, mừng rỡ reo lên:
- Ôi chao, Cao đại ca, không ngờ huynh mang cả những bảo bối này theo. Tiểu đệ bội phục vô cùng.
- Đương nhiên phải thế rồi.
Cao Tù nói hùng hồn:
- Những bảo bối này thật đúng là thuốc tốt cần có khi rời nhà hành tẩu giang hồ. Khẳng định là Lâm huynh đệ mang theo bên người cũng không ít hơn ta đâu, hắc hắc!
Lâm Vãn Vinh mặt mày hơn hớn, tự móc ra một gói gấy, đúng là so với thứ trên tay Cao Tù còn to hơn rất nhiều:
- Hổ thẹn, hổ thẹn, không ngờ bị Cao đại ca bóc trần tại chỗ. Huynh cũng biết đấy, đệ toàn phải dựa vào nó để đối phó với các lão bà trong nhà. Khi hành tẩu giang hồ, đệ có thể vẫn đứng sừng sững, trừ một thân công phu tuyệt thế ra, công lao lớn nhất chính là nó. Ôi, thứ tốt như vậy thật không nỡ dùng!
Hai người đều cười gian hiểm khiến Hồ Bất Quy ngơ ngẩn, hắn nhìn chăm chú vào gói giấy hồi lâu, tỏ vẻ không hiểu rồi hỏi:
- Cao huynh đệ, đây rốt cuộc là thứ gì mà ngươi coi nó như bảo bối vậy?
- Đương nhiên là bảo bối rồi! Lão Hồ ngươi đừng nên xem thường gói giấy này, nó chính là sủng vật của các thiếu hiệp, ác mộng của các hiệp nữ, là bảo bối ngàn vàng khó mua đấy!
Cao Tùv vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi mở gói giấy ra, bên trong lại là mấy chục gói nhỏ:
- Nhìn thấy chưa, cái này gọi là “Đại Phật Côn“, cái này gọi là “Quan Âm Thoát Y Sam“, còn có cái này là Mông Hãn dược thượng hạng. Đều là hàng thật giá thật, phân lượng đầy đủ. Ở kinh thành, nếu không có người quen trong cửa hiệu tốt thì ngươi không mua nổi đâu.
Hồ Bất Quy nghe được thì mồ hôi đầm đìa, nhìn Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Tướng quân, thứ ở trong tay ngài chẳng lẽ cũng là dâm dược?
- Coi Hồ đại ca nói kìa, huynh còn không biết ta là người thế nào sao? Mua dâm dược ư, đó là là việc chỉ những kẻ hèn kém mới làm.
Lâm Vãn Vinh mặt nghiêm trang nói:
- Thứ ở trong tay ta chính là tình thú trong khuê phòng để những người nghiêm túc dùng. Huynh nhìn cái này, nó gọi là Đại Lực Kim Cương hoàn… tên nghêm túc như vậy kia mà. Có cùng nguồn gốc với Đại Lực Kim Cương chỉ đấy! Một viên nho nhỏ thế này thôi mà tác dụng đã đủ ngang với hai túi trên tay Cao đại ca đây, mỗi đêm chỉ cần dùng một chút, hiệu quả vừa cao, lại được lâu nữa, tất cả phiền não được giải quyết. Còn có cái này, cọi là “Hoan Lạc Liệt Phụ ngâm“, mặc dù cái tên có hơi thô bỉ một chút nhưng tác dụng càng kinh khủng hơn. Ăn nó rồi, mặc kệ là liệt phụ hay trinh nữ, cho dù ngươi là ngựa hoang sói cái cũng sẽ trở về với tự nhiên, mỗi đêm đều ca hát hoan lạc. Hai thứ này không biết mang tới lạc thú cùng niềm tin cho bao nhiêu hảo hán, so với chúng thì mấy thứ Mông Hãn dược, Tả Hãn dược gì gì đó còn lại… á, ta không tiện giới thiệu cho huynh.
Xem ra những thứ dâm dược này của Lâm đại nhân so với đồ của lão Cao còn lợi hại hơn, Hồ Bất Quy mồ hôi như tắm, hồi lâu sau mới thận trọng hỏi:
- Tướng quân, Cao huynh đệ, các người muốn dùng những thứ thuốc thần kỳ trong tay đi đối phó với Hồ nhân?
Lâm Vãn Vinh gật đầu thở dai:
- Ta cũng đâu có muốn chứ, thứ đồ tốt như vậy, ta còn chưa kịp tìm mấy vị thiên kim tiểu thư, hoàng hoa khuê nữ dùng thử mà đã làm lợi cho Hồ nhân rồi, đúng là đáng ghét. Nhưng vì an uy quốc gia của Đại Hoa ta, ngay cả tính mạng trong trắng này ta còn chẳng để ý, nói chi tới chút thuốc. Mặc kệ là Mông Hãn dược hay Tả Hãn dược, cứ cho Hồ nhân thưởng thức toàn bộ, để bọn chúng biết sự lợi hại của Đại Hoa ta.
Lâm tướng quân ngôn từ nghiêm chỉnh, chính khí ngời ngời, hào khí ngút trời làm Hồ Bất Quy đầy kính phục, hắn do dự hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói:
- Tướng quân vì Đại Hoa ta mà hi sinh như vậy thật đáng kính nể. Những những thứ này tuy là thuốc tốt, song phải dùng như thế nào? Chúng ta làm sao để quân lính trong doanh trại của người Đột Quyết sử dụng mà thần không biết quỷ không hay, không để bọn chúng phát giác chứ?
Thấy Cao Tù cười vô cùng dâm dật như sớm đã có tính toán, Lâm Vãn Vinh nói:
- Cao đại ca, hay là để huynh tới giải thích cẩm nang diệu kế đi.
Không ngờ lão Cao ta cũng có một ngày làm quân sư, Cao Tù hưng phấn tới mức mặt đỏ bừng, chì vào mặt hồ rộng đằng xa, cười hắc hắc nói:
- Muốn tiếp cận Hồ nhân một cách vô thanh vô tức? Đơn giản thôi, đây chẳng phải là một con đường thiên nhiên đó sao?
Hồ Bất Quy nhìn hồ nước như nối liền với trời xanh, liền choàng tỉnh:
- Cao huynh đệ, ý của người là chúng ta bơi tới?
Cao Tù làm ra vẻ gật đầu:
- Huynh đệ trong quân của chúng ta, rất nhiều người đều đến từ Vi Sơn hồ và vùng Giang Chiết, nhiều người giỏi thủy tính. Có thể chọn tám trăm tới hơn một ngàn người, ẩn trong nước rồi lẳng lặng bơi tới bên doanh trại của Hồ nhân. Sau đó lại chọn những người nhanh nhẹn giỏi giang lẻn vào doanh trại của bọn chúng, cho Mông Hãn dược, xuân dược tất cả đổ hết vào thức ăn của bọn chúng. Hắc hắc, uống phải Mông Hãn dược còn may, chứ chẳng may phải cái số chó, uống phải xuân dược... lão Hồ ngươi hẳn là cũng biết thế nào chứ, nơi này không có nữ nhân, tới lúc đó người Đột Quyết sẽ háo như điên, mặc kệ có biết bơi hay không, đều sẽ nhảy vào hồ. Huynh đệ dưới hồ của chúng ta, có thể hưởng thành quả có sẵn rồi! Tới thời cơ chín muồi, tám ngàn huynh đệ nổi trống xông lên, toàn quân giết tới, vậy Hồ nhân chẳng phải sẽ được giải quyết triệt để sao?