Phần II
Xem bộ dạng điên cuồng của hắn, Cao Tù giật bắn cả người, vội vội vàng vàng bảo vệ bên người hắn. Đỗ Tu Nguyên một đao chém đứt cổ một người Hồ, vọt tới trước người hắn nói:
- Tướng quân, tướng quân…
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay, từ từ vuốt mắt cho tướng sĩ vừa chết, hai mắt đỏ ké trầm giọng xuống:
- Đỗ đại ca, có bao nhiêu người Hồ công tiến Ngũ Nguyên rồi?
Đỗ Tu Nguyên vẩy thanh đao còn dính máu, đáp:
- Chí ít có năm phần rồi.
Lâm Vãn Vinh lướt mắt nhìn bốn phía, dải đất vàng của Ngũ Nguyên thành đã nhuộm máu đỏ tươi, vô số binh lính ngã xuống trong Đại mạc, có đứng, có nằm, có kẻ chết rồi còn ôm chặt lấy người Hồ, không di thể người nào còn đầy đủ, không ai có thể nhắm lại an tường. Những thanh niên trẻ tuổi đã hòa lẫn với Đại mạc thành một thể rồi.
Lâm Vãn Vinh nghiến răng, hai mắt sưng đỏ, nhìn đội ngũ Đột Quyết mãnh liệt tràn vào thành, hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời thét dài:
- Cẩu tạp chủng, ta sẽ khiến các ngươi đổ máu để đền nợ máu! Đỗ Tu Nguyên, truyền lệnh, toàn quân lui lại…
- Toàn quân lui lại…
Đỗ Tu Nguyên hô dài một tiếng, những tướng sĩ Đại Hoa còn sót lại nhất tề gầm lên, thu hết khí lực, một đao bức lui người Hồ, xoay người nhảy lên ngựa, lao nhanh ra ngoài thành.
Kỵ binh Đột Quyết thấy Đại Hoa đại bại rút lui, những chiếc kèn lệnh thật dài nhất thời thổi te te, tiếng vó ngựa ở ngoài thành càng thêm dồn dập, vô số kỵ binh Đột Quyết mãnh liệt tràn vào, xuyên qua Ngũ Nguyên thành, hướng về phía tàn binh Đại Hoa truy kích.
Lâm Vãn Vinh mang theo Cao Tù và Hồ Bất Quy lưu thủ đến cuối cùng, đợi cho Cao Tù chém năm tên người Hồ hạ mã, Lâm Vãn Vinh mới cắn răng hừ một tiếng:
- Hai vị đại ca, chúng ta đi!
Ba người xoay người lên ngựa, sau lưng có những tiếng tên vèo vèo phóng tới. Người Hồ hiển nhiên nhận ra tên ‘Đại Hoa hùng sư Hữu lộ Nguyên soái Lâm Tam’ vừa mới hò hét lúc nãy, nhất thời hô hào không dứt, thần sắc cực kỳ hưng phấn.
Tàn quân Đại Hoa chạy vội, vô số người Hồ truy kích phía sau, trên Đại mạc mênh mông, hai quân nối đuôi nhau thành một đường màu đen thật dài cực kỳ tráng lệ.
Lâm Vãn Vinh xoay người nhìn lại, thấy phía sau vạn ngựa hí vang, những kỵ binh Đột Quyết như cuồng phong truy đuổi. Trong Ngũ Nguyên thành xa xa, người Đột Quyết vẫn không ngừng tiến vào. Hắn đột nhiên giật mạnh cương ngựa, tuấn mã nhấc bổng vó trước lên, quát lớn:
- Đỗ Tu Nguyên, bắn tên!
Giờ phút chờ đợi là đây, vẻ mặt Đỗ Tu Nguyên đại chấn, lấy ra tên lệnh trong lồng ngực.
- Vèo…
- Vèo…
Hai tiếng rít nổ tung bầu trời, trong đại mạc đầy cát nở rộ một pháo hoa tuỵêt đẹp.
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay, lẳng lặng đợi thời khắc. Trong giây phút này, trong mắt hắn cảm thấy mọi việc như vô cùng chậm chạp.
- Đùng…
- Đùng
Những tiếng nổ dữ dội vang lên, nhưng đọng lại trong tai Lâm Vãn Vinh như một thứ tiên âm tuyệt vời. Tên lệnh vừa bắn lên, hỏa pháo của Lý Thánh nhất tề phát hỏa. Lửa đạn bùng lên, bao phủ cả Ngũ Nguyên thành. Tàn binh Đại Hoa đang rút lui bỗng ngừng lại, trong mắt họ hiện lên vẻ hưng phấn tột độ, đồng loạt tụ phía sau Lâm Vãn Vinh. Mọi người nhìn về phía Ngũ Nguyên xa xa, những luồng khói đen nồng đậm bốc lên cao. Nhưng không có ánh lửa như trong tưởng tượng. Đang lúc bần thần, bỗng nghe những tiếng ầm ầm rung chuyển nổi lên, hỏa pháo của thần cơ doanh tựa như có mắt, bắn trúng ngay giữa Ngũ Nguyên thành.